Thứ Bảy, 4 tháng 8, 2018

BÁNH BỞI TRỜI

CHÚA NHẬT 18 – THƯỜNG NIÊN – NĂM B
TIN MỪNG CHÚA GIÊSU KITÔ THEO THÁNH GIOAN 6, 24-35
LỜI CHÚA : Ga : 6, 35
“Chúa Giêsu nói: "Chính Ta là bánh ban sự sống. Ai đến với Ta, sẽ không hề đói; ai tin vào Ta, sẽ không hề khát bao giờ".
SUY NIỆM :
Có lẽ nỗi bận tâm tìm kiếm của ăn nuôi thân xác chiếm mất nhiều thời giờ và công sức nhất của đời người. Chúa Giêsu nhìn thấy rõ tâm trạng đó trong đám dân đi theo Ngài: "Các ngươi tìm Ta, không phải vì các ngươi đã thấy những dấu lạ, nhưng vì các ngươi đã được ăn bánh no nê” (c.26).
Tâm tình này đúng, quả không sai. Tuy nhiên con người sống không chỉ bằng cơm bánh, ngoài nhu cầu thân xác còn có nhu cầu tâm linh nữa. Vậy nhu cầu tâm linh, hay của ăn nuôi hồn là gì?
Việc người Do thái so chiếu với bánh mana dẫn đưa đến mạc khải của Chúa Giêsu về “bánh bởi trời” (30-33). Trong bối cảnh Tin mừng lúc này không thể hiểu trực tiếp chỉ Thánh Thể,vì không thể nào hiểu được trước khi có bữa ăn sau cùng, sự chết và sống lại của Ngài. Ở đây chỉ có thể hiểu mạc khải “bánh bởi trời” chính con người của Chúa Giêsu.
Chỉ khi nào con người tìm về với Chúa, là nguồn cội sự sống, mới được thỏa lòng. Không một thực tại nào ở trần gian có thể thỏa mãn khát vọng con người. Càng đi tìm của ăn trần thế, càng thấy thiếu thốn. Chính vì thế Chúa nói: "Chính Ta là bánh ban sự sống. Ai đến với Ta, sẽ không hề đói; ai tin vào Ta, sẽ không hề khát bao giờ".
CẦU NGUYỆN :
Lạy Chúa, chính Chúa là của ăn đích thực nuôi hồn. Xin cho chúng con luôn tìm về với Chúa, vì chỉ có Chúa mới đem lại sự sống và hạnh phúc cho chúng con, Amen.

Thứ Sáu, 3 tháng 8, 2018

SỰ THẬT và TRẢ THÙ

BẢY TUẦN THỨ 17 – THƯỜNG NIÊN
THÁNH GIOAN MARIA VIANNEY 
TIN MỪNG CHÚA GIÊSU KITÔ THEO THÁNH MATTHÊU 14, 1-12
LỜI CHÚA : Mt 14, 1-2
1 “Thời ấy, tiểu vương Hêrôđê nghe danh tiếng Đức Giêsu, 2 thì nói với những kẻ hầu cận rằng: "Đó chính là ông Gioan Tẩy Giả; ông đã từ cõi chết trỗi dậy, nên mới có quyền năng làm phép lạ."
SUY NIỆM :
Bài tin mừng tạm chia hai phần: Một, hai câu đầu và câu kết nói lên tương quan Gioan Tẩy giả và Chúa Giêsu; Hai, đoạn giữa mô tả cảnh sinh nhật vua Hêrôđê, vừa hoành tráng vừa bi thảm. Thật trớ trêu trong cùng không gian, kỷ niệm ngày sinh của Hêrôđê là ngày chết của Gioan Tẩy Giả.
Gioan Tẩy giả hôm nay cũng như Chúa Giêsu sau này giống nhau về vai trò ngôn sứ: sống cho sự thật và chết để làm chứng sự thật. Đây là thực trạng của cuộc đời mà làm người triệt để tuân theo, nhược bằng nếu không, cuộc đời sẽ rơi vào giả dối và ảo tưởng.
Tuy nhiên, có nhiều người không dám sống và cũng không thích người sống theo sự thật, bởi lẽ sự thật tự nó tố cáo hành vi giả dối tội ác của họ. Thường phản ứng lại sự thật, những kẻ kém nhân cách thì sợ hãi; những kẻ bạo quyền thì trả thù.
Hêrôđê đường đường là một vua, nhưng sống trong lo sợ, bắt nguồn từ hành vi bất chính: ông phạm tội loan luân, lấy chị dâu, vợ của anh mình. Từ đó, Hêrôđê bị nô lệ nỗi sợ, sợ Gioan, sợ dân, sợ quan khách, sợ vũ nữ Salome và sợ Hêrôdia, hai mẹ con người tình vụng trộm, buồn. Đúng hơn, ông sợ mất chính mình mà ráp tâm bịt sự thật, loại bỏ lương tâm.
Tuy nhiên, sự thật mới đem lại bình an và giải thoát, trả thù thì không.
CẦU NGUYỆN :
Lạy Chúa, vì tham lam, ích kỷ, ganh tị, sĩ diện mà chúng con có thể làm nhiều việc sai trái. Xin giúp chúng con sống trong tình yêu và sự thật xứng đáng thiên chức làm người như Chúa muốn, Amen.

Thứ Năm, 2 tháng 8, 2018

QUÊ HƯƠNG RUỒNG BỎ


THỨ SÁU TUẦN THỨ 17 – THƯỜNG NIÊN
THÁNH GIOAN-MARIA VIANNEY, LINH MỤC
TIN MỪNG CHÚA GIÊSU KITÔ THEO THÁNH MATTHÊU 13, 54-58
LỜI CHÚA : Mt 13, 57
"Ngôn sứ có bị rẻ rúng, thì cũng chỉ là ở chính quê hương mình và trong gia đình mình mà thôi." (57).
SUY NIỆM :
Không cần những tin đồn đoán, người dân làng Nazareth hôm nay sửng sốt ngạc nhiên về sự khôn ngoan và về những phép lạ của Chúa Giêsu (54), khiến họ đã tự vấn: “bởi đâu ông ta được như thế?".
Đúng lý họ bắt đầu tin vào Ngài. Tiếc thay ! nơi trải qua tuổi thơ ấu và thời thanh xuân, gia đình, những người thân thuộc, bạn bè của Ngài hiện đang sinh sống, thì sự gần gũi nhân tính này trở thành sự cố, một sự xa cách vời vợi thiên tính của Ngài.
Đáng lẽ ra họ không nhận ra Chúa Giêsu là Đấng thánh từ trời thì họ cũng phải nhìn nhận Ngài là một ngôn sứ của Thiên Chúa. Đằng này, họ nạy đến sự xuất thân từ nguồn gốc khiêm tốn của Chúa Giêsu để phủ nhận tất (55-57b). Quá khứ và định kiến che khuất làm họ đui mù.
Điều này không hẳn chỉ gặp nơi dân chúng Nazareth, mà còn vấn đề then chốt phủ lên toàn thể tin mừng, và cho đến ngày tận thế: Vậy ông Giêsu Nazareth này là ai ?. Trước sự va chạm này với người đồng hương, Chúa Giêsu bảo họ: "Ngôn sứ có bị rẻ rúng, thì cũng chỉ là ở chính quê hương mình và trong gia đình mình mà thôi." (57).
Lời trên (57) là một chân lý. Hễ ai tiến bộ trước thời đại thì sẽ bị khinh miệt. Và sự tiếp đón hững hờ của dân làng đối với Chúa Giêsu đã gây ra một hậu quả thoạt nhìn ai cũng nuối tiếc: “Người không làm nhiều phép lạ tại đó, vì họ không tin” (58).
CẦU NGUYỆN :
Lạy Chúa, xin ban thêm đức tin và lòng khiêm tốn để chúng con nhin thấy Ngài tỏ mình ra trong cuộc sống bình thường, Amen.