Thứ Sáu, 14 tháng 4, 2017

GẶP VÀ LOAN TRUYỀN CHÚA PHỤC SINH

TAM NHẬT VƯỢT QUA 
THỨ BẢY TUẦN THÁNH – LỄ VỌNG PHỤC SINH
TIN MỪNG CHÚA GIÊSU KITÔ THEO THÁNH MATTHÊU 28, 1-10
LỜI CHÚA : 28, 10
Bấy giờ Chúa Giêsu bảo: "Các bà đừng sợ. Hãy đi báo tin cho các anh em Ta phải trở về Galilêa, rồi ở đó, họ sẽ gặp Ta". (10)
SUY NIỆM :
Cách mô tả thời gian của Matthêu làm ta bối rối. Người Do thái tính thời giờ một ngày bắt đầu lúc mặt lặn, từ chiều tối hôm trước đến chiều tối hôm sau. “Khi ngày thứ nhất trong tuần vừa tảng sáng” (1), quang cảnh bản văn xảy ra vào hừng đông sáng chủ nhật. Hai bà Maria viếng thăm mộ.
 Thiên thần Chúa từ trời xuống, vị này hành động vì quyền năng Thiên Chúa phán xử, như hiện tượng về cuộc động đất mạnh (2). Tảng đá niêm phong mộ, là dấu chỉ của cái chết lặng câm lạnh lùng, bị dạt qua một bên. Và thiên thần ngồi trên đó như ngồi trên thần chết bị chiến bại.
Dung mạo vị thiên thần có vẻ uy phong của một nhân vật nhà trời, khiến những người lính, những kẻ sống canh giữ xác chết lại trở nên như chết, và họ chẳng hay biết, chẳng nghe được tí gì về sứ điệp phục sinh (3-4).
 Hai người phụ nữ thì khác, họ được thiên thần báo trước “đừng sợ”. Hai bà đi tìm một người chết; quả thật Chúa Giêsu vẫn mãi là Đấng chịu đóng đinh. Tuy nhiên Ngài không còn ở đây nữa, không còn ở nơi vương quốc kẻ chết. Ngài đã sống lại. Sứ thần mời hai bà đến coi nơi đặt Chúa, rồi ngõ lời báo tin với các môn đệ rằng Ngài đã sống lại và sẽ gặp các ông ở Galilê (5-8).
Galilê ! chính là nơi các môn đệ nghe tiếng gọi đi theo Chúa. Vì bị đuổi ra khỏi Giêrusalem, biến cố khổ nạn của Chúa đã làm cho các ông tan tác. Giờ cuộc hẹn tái ngộ tại Galilê, một galilê mới quy tụ mọi dân tộc, nơi đó họ sẽ được nối kết lại với sự hiện diện mới mẻ của Chúa Giêsu, lên đường mở mang vương quốc của Thiên Chúa.
Hai bà vội vả ra đi, và này Chúa Phục Sinh đã đón hai bà. Ngài xác nhận sứ mệnh của họ lần nữa: "Các bà đừng sợ. Hãy đi báo tin cho các anh em Ta phải trở về Galilêa, rồi ở đó, họ sẽ gặp Ta" (9-10).
CẦU NGUYỆN :
Lạy Chúa Giêsu Phục Sinh, xin cho chúng con biết sống niềm vui phục sinh của Chúa và ý thức loan truyền đạo Chúa trong đời sống hằng ngày với mọi người chung quanh, Amen.

Thứ Năm, 13 tháng 4, 2017

VỤ ÁN CHÚA GIÊSU

THỨ SÁU TUẦN THÁNH 
KỶ NIỆM CUỘC KHỔ NẠN CỦA CHÚA GIÊSU 
TIN MỪNG CHÚA GIÊSU KITÔ THEO THÁNH GIOAN 18,1-19,42
LỜI CHÚA : 18, 36
Đức Giêsu trả lời: "Nước tôi không thuộc về thế gian này. Nếu Nước tôi thuộc về thế gian này, thuộc hạ của tôi đã chiến đấu không để tôi bị nộp cho người Do-thái. Nhưng thật ra Nước tôi không thuộc chốn này."
SUY NIỆM :
Bài thương khó của Chúa Giêsu nói theo cách nôm na là vụ án Chúa Giêsu. Kẻ chủ mưu, xúi giục, và công tố là một, chính là các thượng tế và biệt phái.
Chúa Giêsu bị xét xử qua ba nơi: Hana; Caipha và Philatô. Tựu trung hai phiên tòa: Tòa tôn giáo Do thái, đứng đầu là Thượng tế Caipha. Tại đây Chúa bị kết tội phạm thượng vì xưng là Con Thiên Chúa, phải chịu án tử hình(19,7).
Tuy nhiên, bối cảnh lịch sử Israel lúc này đã bị tước quyền xét án tử hình. Do đó họ phải giải Chúa Giêsu tới dinh tổng trấn La mã Philatô. Tại đây họ cải tội danh Chúa Giêsu ban đầu thành "làm điều ác" (18,30). Khi Philatô không tìm thấy có tội gì, thì tội danh đổi thành “tự xưng vua Do thái” (19,12).
Giờ đây, Chúa Giêsu mang thêm tội danh chính trị. Philatô thẩm vấn lại Chúa lần nữa, nhưng ông cũng không thấy mối đe dọa nào với trật tự xã hội hay uy quyền cai trị của La mã, mặc dù Chúa Giêsu xác nhận Ngài là Vua, Vương quyền Ngài là sự thật (33-37), nhưng Nước Ngài không thuộc thế gian này.
Thay vì làm sáng tỏ và bảo vệ sự thật, Thượng Hội đồng Do thái lại xuyên tạc sự thật, vu cáo người vô tội. Họ làm vậy chỉ vì ghen tức Chúa Giêsu, họ muốn độc quyền nắm chân lý, và vì quyền lợi và sợ dân chúng bỏ họ theo Ngài.
Với Philatô, thay vì đón nhận sự thật, mạnh dạn bảo vệ công lý và biết tin vào quyền năng của Thiên Chúa, ông lại bị tham vọng quyền lực che khuất. Vì sợ mất quyền, mất địa vị ông đã kết án người vô tội, cho tử hình Đấng Mêsia.
CẦU NGUYỆN :
Lạy Chúa, Chúa đã chết vì yêu chúng con và cũng vì tội lỗi chúng con. Xin cho chúng con xa lánh lỗi tội, kẻo uổng công Chúa cứu chuộc, Amen.

Thứ Tư, 12 tháng 4, 2017

YÊU NHƯ THẦY ĐÃ YÊU

TAM NHẬT VƯỢT QUA
THỨ NĂM TUẦN THÁNH – THÁNH LỄ CHIỀU
TIN MỪNG CHÚA GIÊSU KITÔ THEO THÁNH GIOAN 13, 1-15
LỜI CHÚA : Ga 13, 14
“Vậy, nếu Thầy là Chúa, là Thầy, mà còn rửa chân cho anh em, thì anh em cũng phải rửa chân cho nhau.”
SUY NIỆM :
Phần mở đầu (c.1-3) Gioan nhấn mạnh nguồn gốc, căn tính và tình yêu của Chúa Giêsu phát xuất từ Chúa Cha. Hiện tại Ngài biết hai điều: Một, biết giờ của mình đã đến, giờ bỏ thế mà về với Chúa Cha. Hai, biết Chúa Cha đã giao phó mọi sự, Ngài yêu thương những kẻ thuộc về mình và yêu họ đến cùng.
Yêu thương đến cùng, nghĩa là vừa yêu thương cho đến chết vừa yêu thương cho đến tận cùng, tột đỉnh của tình yêu. Chúa Giêsu biểu lộ tình yêu này trong bữa ăn tối cuối cùng qua việc rửa chân cho các môn đệ (c.4-11).
Đây không phải là nghi thức đơn thuần cử chỉ mến khách mà là một cử chỉ tượng trưng cho sự yêu thương đến chết, đến cùng. Việc rửa chân này không phải tùy ý (c.8), mà là điều kiện để dự phần vào Nước Trời.
Rửa chân là một cử chỉ duy nhất, Chúa Giêsu làm trong tâm tình diễn tả cái chết của Ngài. Được rửa chân, đối với Phêrô và các môn đệ, có nghĩa là chấp nhận chờ đợi Đấng Mêsia đau khổ, chịu liên lụy trong cuộc hành trình thuộc về Đấng Mêsia của Chúa Giêsu cho đến cái chết của Ngài.
Các môn đệ chỉ có thể hiểu được mầu nhiệm này sau Phục sinh và sau khi Thánh Thần được trao ban. Sự làm bạn với Ngài trong cái chết là tham dự vào Nước Trời cho tất cả những ai học làm theo (rửa chân) như thế (12-14). Nghi thức lễ Vượt Qua được diễn tả như vậy.
CẦU NGUYỆN :
Lạy Chúa, xin giúp chúng con cố gắng sống noi gương Chúa trong yêu thương và phục vụ, Amen.

Thứ Ba, 11 tháng 4, 2017

TÌNH YÊU VÀ PHẢN BỘI

THỨ TƯ TUẦN THÁNH
TIN MỪNG CHÚA GIÊSU KITÔ THEO THÁNH MATTHÊU 26, 14-25
LỜI CHÚA : Mt 26, 24
" Đã hẳn Con Người ra đi theo như lời đã chép về Người, nhưng khốn cho kẻ nào nộp Con Người: thà nó đừng sinh ra thì hơn! "
SUY NIỆM :
Quang cảnh diễn ra ở Bêthania như hồi chuông báo tin: “thời của Thầy đã gần tới”. Trình thuật hôm nay kể lại hai kế hoạch kèm theo những kẻ thi hành của hai bên thiện ác; tình yêu và phản bội; Thiên Chúa và con người.
Thêm vào cuộc âm mưu đang nhen nhúm chống lại Chúa Giêsu của nhà cầm quyền Do thái, giờ đây Giuđa đóng góp thêm yếu tố quyết định. Giá thương lượng được ký kết: ba mươi đồng bạc, tức giá mua bán một nô lệ (Xh 21,32). Chính với số tiền ô nhục này Israel đã dùng để tẩy chay vị mục tử mầu nhiệm mà Thiên Chúa gởi đến cho họ (14-16).
“Thời của Ngài đã đến gần”, đó là thời gian Chúa Giêsu sẽ phải chết để đổi mới ý nghĩa của biến cố vượt qua Do thái. Không nêu tên người quen, nhưng anh sẽ đáp ứng mong ước của Chúa Giêsu về bữa lễ vượt qua. Biến cố này gồm ba trình tự: Chuẩn bị bữa ăn tối (17-19); Loan báo Giuđa sẽ phản bội (20-25); và thiết lập phép Thánh Thể (26-30) sẽ diễn ra ngày mai, thứ năm.
Sự kiện Chúa Giêsu bị nộp nằm trong chương trình hoạch định của Thiên Chúa, đã được Kinh Thánh loan báo. Tuy nhiên, điều này vẫn không giảm thiểu tí nào về trách nhiệm của kẻ phản bội, số phận Giuđa thật tồi tệ, ngay bây giờ ông biết mình đã bị đoán ra (20-25).
Cả cách xưng hô, khi hỏi Chúa có phải con không, đối với các ông khác thì: “Thưa Ngài“, tức Ngài là Chúa của họ; còn Giuđa: “Thưa Thầy“, chỉ là một đạo sư trong số các đạo sư thời đó.
Chúa Giêsu kết luận:"Chính anh nói đó!". Chúa đã tỏ hết thiện chí, một đàng sẵn sàng chấp nhận xảy đến như đã báo với Giuđa, đàng khác trông chờ ông thức tỉnh, nhưng Giuđa không làm mặc dù ông có đủ thời gian thống hối.
Sự phản bội Chúa Giêsu vẫn mãi như lời đe dọa đối với bất cứ môn đệ nào. Tuy nhiên bao lâu ai vẫn tin tưởng và gọi Ngài là “Chúa”, thì kẻ ấy sẽ không là môn đệ phản bội, và không bị lung lay ngay cả khi bị người thân hữu mình chối bỏ. Đó chính là sứ điệp của bức tranh này (Mt 26,14-25).
CẦU NGUYỆN :
Lạy Chúa, xin thứ tha tội lỗi chúng con, Amen.

Thứ Hai, 10 tháng 4, 2017

THƯA THẦY, THẦY ĐI ĐÂU VẬY

THỨ BA TUẦN THÁNH
TIN MỪNG CHÚA GIÊSU KITÔ THEO THÁNH GIOAN 13, 21-33;36-38
LỜI CHÚA : Ga 13, 36
Đức Giê-su trả lời: "Nơi Thầy đi, bây giờ anh không thể theo đến được; nhưng sau này anh sẽ đi theo."
SUY NIỆM :
Tuần Thánh, Giáo hội cho con cái mình chiêm ngắm lại những ngày cuối cùng cuộc đời Chúa Giêsu.
Tin mừng hôm qua cho thấy bối cảnh và nguyên nhân trực tiếp dẫn đến cái chết của Ngài. Hôm nay, cũng bữa ăn, bữa ăn tối cuối cùng của Chúa với các môn đệ, cho thấy con người phản bội đã chung phần vào nguyên nhân đó.
Tâm thần Chúa Giêsu đã phải xao xuyến về sự phản bội của môn đồ, sự phản bội do ma quỷ gây nên khiến Ngài lên tiếng cảnh báo: "có một người trong anh em sẽ nộp Thầy" (1).
Cả thảy các ông đều thắc mắc, tuy nhiên, bản văn nhắc đến ba nhân vật nổi bật: Giuđa, Phêrô và Gioan. Phêrô, như một trưởng nhóm, ra hiệu cho Gioan, người được Chúa yêu, cũng là người gần gũi vị trí, hỏi Thầy xem ai vậy (25).
Giuđa và Gioan, hai nhân vật đối nghịch nhau trong hai cách tiếp cận với Chúa Giêsu: Giuđa phản bội, người không hối tiếc, không nói một lời. Cử chỉ của Chúa là một dấu hiệu yêu thương muốn cứu vớt, nhưng thái độ giả nhân giả nghĩa đón nhận “miếng bánh” của y ăn vào thì chọn Satan hơn chọn đứng về phía Thầy mình (22-23).
Gioan, theo lời Thầy mời gọi, đi theo Chúa trong sự chết của Ngài: "Nơi Thầy đi, bây giờ anh không thể theo đến được; nhưng sau này anh sẽ đi theo" (36), không do dự, không giới hạn, hình ảnh đại diện cho người môn đệ đích thực.
Còn Phêrô, lời lẽ khẳng khái: "Thưa Thầy, sao con lại không thể đi theo Thầy ngay bây giờ được? Con sẽ thí mạng con vì Thầy!" (37), nhưng lại rơi vào tình trạng ở giữa hai người Giuđa và Gioan, phản bội, nhưng hối cãi.
CẦU NGUYỆN :
Lạy Chúa, xin tha thứ tội chúng con, Amen.

Chủ Nhật, 9 tháng 4, 2017

DÀNH CHO NGÀY MAI TÁNG

THỨ HAI TUẦN THÁNH
TIN MỪNG CHÚA GIÊSU KITÔ THEO THÁNH GIOAN 12, 1-11
LỜI CHÚA : Ga 12, 7-8
Đức Giê-su nói: "Hãy để cô ấy yên. Cô đã giữ dầu thơm này là có ý dành cho ngày mai táng Thầy. Thật vậy, người nghèo thì bên cạnh anh em lúc nào cũng có; còn Thầy, anh em không có mãi đâu."
SUY NIỆM :
Tuần Thánh, Tuần lễ Vượt Qua, Tin mừng cho thấy thời gian, không gian, các nhân vật và sự kiện dẫn đến nguyên nhân trực tiếp cái chết của Chúa Giêsu ở thời điểm rất gần: làng Bêthania tại nhà anh Lazarô, vừa được sống lại (1).
Trong bữa ăn tối tán dương Ngài, Cô Maria dùng món quà vô giá biểu lộ sự hết lòng cung kính và yêu quý đối với Chúa Giêsu, không chỉ đơn thuần mùi dầu mà hương thơm danh tiếng của Ngài lan tỏa (2-3).
Một hiện tượng nghịch tình nghịch cảnh giữa hai người phụ nữ và Giuđa xảy ra. Người phụ nữ đặt Chúa Giêsu trên hết mọi sự và biểu lộ một tình yêu vô hạn, thì Giuđa để giá trị hàng hóa lên trên con người của Chúa (4).
Theo truyền thống Do thái, việc xức dầu nơi chân dành cho kẻ chết chứ không phải cho người sống.
Chúa Giêsu đón nhận ý nghĩa cử chỉ của người phụ nữ như đề cao mầu nhiệm sự hiện hữu của mình trước cái chết gần kề. Trong khi đối chiếu người nghèo luôn có bên cạnh, Chúa muốn nhấn mạnh đời sống dương thế của Ngài không còn nhiều nữa: “còn Thầy, anh em không có mãi đâu." (7-8).
Số phận của anh Lazarô cũng được định đoạt bởi các thượng tế, vì anh mà nhiều người Do thái đã rời bỏ họ để đi theo Chúa Giêsu (9-11).
CẦU NGUYỆN :
Lạy Chúa, xin cho chúng con chân tình đáp lại tình yêu Chúa như chị em cô Maria hôm nay, Amen.

Thứ Sáu, 7 tháng 4, 2017

CHẾT THAY CHO MỌI NGƯỜI

THỨ BẢY TUẦN THỨ V – MÙA CHAY
TIN MỪNG CHÚA GIÊSU KITÔ THEO THÁNH GIOAN 11, 45-56
LỜI CHÚA : Ga 11, 51-52
“Điều đó, ông không tự mình nói ra, nhưng vì ông là thượng tế năm ấy, nên đã nói tiên tri là Đức Giê-su sắp phải chết thay cho dân,52 và không chỉ thay cho dân mà thôi, nhưng còn để quy tụ con cái Thiên Chúa đang tản mác khắp nơi về một mối.”
SUY NIỆM :
Hệ quả anh Lazarô sống lại dẫn đến cuộc triệu tập Thượng Hội Đồng Do thái, tại đây họ quyết định giết Chúa Giêsu (53), vì: “Người này làm nhiều dấu lạ. Nếu chúng ta cứ để ông ấy tiếp tục, mọi người sẽ tin vào ông ấy, rồi người Rô-ma sẽ đến phá huỷ cả nơi thánh của ta lẫn dân tộc ta." (47-48).
Lý do họ đưa ra có hai ý chính. Một, mọi người sẽ tin vào ông ấy. Hai, người Rôma sẽ đến phá hủy đền thờ lẫn dân tộc. Ở đây phơi bày bộ mặt thật của Thượng Hội Đồng và cả người đi tố cáo, vì sợ mất thanh thế với dân chúng. Họ khéo léo chuyển từ đề tài quyền lợi và tôn giáo sang vụ án chính trị.
Lưu ý: một nửa dân thành Giêrusalem hoàn toàn phụ thuộc vào Đền Thờ để có thể sống còn. Do vậy, sẽ rất khó cho họ ủng hộ một tiên tri vô danh từ xứ Galilêa, kẻ đã chỉ trích Đền Thờ và giới chức thẩm quyền.
 Đằng khác, Caipha, làm thượng tế năm ấy, tác giả tin mừng đã vạch trần trí trá gian xảo, khi nói cái chết của Chúa Giêsu như một cách giữ cho toàn dân khỏi bị tiêu diệt. Thế nhưng, Gioan đã đặt vào môi miệng ông lời tiên tri không những Chúa Giêsu chết thay cho toàn dân mà còn quy tụ con cái Thiên Chúa tản mát khắp nơi về một mối là Giáo Hội sau này (49-52).
 Caipha, “làm thượng tế năm ấy” được nhắc hai lần, có lẽ tác giả muốn nói tầm quan trọng đáng ghi nhớ năm Chúa Giêsu bị kết án tử hình, và người tín hữu luôn để tâm hồn hướng về năm ơn cứu độ.
CẦU NGUYỆN :
Lạy Chúa, tạ ơn Chúa đã chết cho chúng con được sống, và sống dồi dào, Amen.

Thứ Năm, 6 tháng 4, 2017

VIỆC LÀM ĐEM LẠI NIỀM TIN

THỨ SÁU TUẦN THỨ V – MÙA CHAY
TIN MỪNG CHÚA GIÊSU KITÔ THEO THÁNH GIOAN 10, 31-42
LỜI CHÚA : Ga 10, 38
"Còn nếu tôi làm các việc đó, thì dù các ông không tin tôi, ít ra cũng hãy tin các việc đó. Như vậy, các ông sẽ biết và ngày càng biết thêm rằng: Chúa Cha ở trong tôi và tôi ở trong Chúa Cha."
SUY NIỆM :
Đây là dịp lễ sau cùng của người Do thái được nhắc trong Tin mừng Gioan: Ngày Sabat (chương: 5); lễ Vượt Qua (chương: 6); lễ Lều (chương: 7-8); và lễ Cung hiến Đền Thờ (10, 22-39).
Một lần nữa người Do Thái lại lượm đá ném Chúa Giêsu. Không tránh, Ngài đứng lại đối chất với họ. Chúa nạy đến những việc tốt đẹp đã làm cho dân, còn họ thì cho rằng Ngài nói phạm thượng (31-33).
“Ông là người phàm mà lại tự cho mình là Thiên Chúa." (33). Lời lẽ này làm đảo lộn lời tuyên xưng đức tin của các Kitô hữu: Thiên Chúa đã làm người, “Ngôi Lời đã trở nên người phàm”(1,14).
Đối với người Do thái và Kinh Thánh mà họ tiếp cận thì Chúa Giêsu tiếm đoạt, mạo danh một sự thân hữu vô lý với Thiên Chúa; Đối với Kitô hữu, Ngài là Ngôi Lời của Thiên Chúa làm người, Ngài bởi Chúa Cha mà ra.
Chúa Giêsu trở lại đại ý của việc làm mà Ngài thi hành: được sai đi. Hẳn các việc làm không nói lên hết, nhưng tất cả đều là dấu lạ khiến lời Chúa có chứng cớ: "Chúa Cha ở trong tôi và tôi ở trong Chúa Cha" (37-38).
Mặc dù thất bại trong những lần mạc khải, dần dần một công đoàn Kitô hữu xuất hiện, vì có nhiều người tin và “ở lại” với Chúa Giêsu (42).
CẦU NGUYỆN :
Lạy Chúa, xin chúc lành các công cuộc việc truyền giáo của Hội thánh được nhiều người và nhiều dân tộc đón nhận, Amen.

Thứ Tư, 5 tháng 4, 2017

TÔI HẰNG HỮU

THỨ NĂM TUẦN THỨ V – THƯỜNG NIÊN
TIN MỪNG CHÚA GIÊSU KITÔ THEO THÁNH GIOAN 8, 51-59
LỜI CHÚA : Ga 8, 53
"Thật, tôi bảo thật các ông: trước khi có ông Abraham, thì tôi, Tôi Hằng Hữu!" 
 SUY NIỆM :
Chúng ta đang ở trên chóp đỉnh mạc khải của Chúa Giêsu, vào ngày sau cùng của lễ Lều.
Cuộc đương đầu giữa Chúa Giêsu và người Do thái càng cao. Tiếp ngay lời Chúa nhắc nhở: "ai tuân giữ lời tôi, thì sẽ không bao giờ phải chết."(51), họ đáp lại: “Bây giờ, chúng tôi biết chắc là ông bị quỷ ám” (52). Hàng loạt lý lẽ trưng dẫn đi đến câu hỏi: ông tự coi mình là ai? (53).
Một lần nữa mạc khải về Chúa Cha được nhắc lại. Sự thật toàn nhất trong Ngài. Chúa Cha biết Chúa Con. Thiên Chúa Israel tôn thờ là Cha Ngài, đã sai Ngài giải thoát con người khỏi sự chết, nếu họ tuân giữ mạc khải (54-55).
Câu: "Ông Áp-ra-ham là cha các ông đã hớn hở vui mừng vì hy vọng được thấy ngày của tôi. Ông đã thấy và đã mừng rỡ." (56) làm gia tăng thêm cường độ. Người Do thái vặn: “Ông chưa được năm mươi tuổi mà đã thấy ông Abraham sao” (57). Ngài là Abraham tái xuất hiện, không phải như quyền lực tối cao, mà như con người của lời giao ước hướng dẫn sự hoàn thành, được thực hiện trong chính Chúa Giêsu: “Trước khi có ông Abraham, thì tôi, Tôi Hằng Hữu” (58). Trong Chúa Giêsu, lịch sử thánh được hoàn thành.
Lời mạc khải và người lãnh nhận không ngang bằng. Chịu không nỗi, họ lượm đá ném Chúa Giêsu. Việc đến và đi của Ngài đều trong âm thầm (59).
CẦU NGUYỆN :
Lạy Chúa, xin lời Ngài thấm nhuần, làm chúng con trở nên thánh thiện, Amen.

Thứ Ba, 4 tháng 4, 2017

Ở LẠI TRONG LỜI THẦY.

THỨ TƯ TUẦN THỨ V – MÙA CHAY
TIN MỪNG CHÚA GIÊSU KITÔ THEO THÁNH GIOAN 8, 31-42
LỜI CHÚA : 8, 39-40
"Giả như các ông là con cái ông Áp-ra-ham, hẳn các ông phải làm những việc ông Áp-ra-ham đã làm. Thế mà bây giờ các ông lại tìm giết tôi, là người đã nói cho các ông sự thật mà tôi đã nghe biết từ Thiên Chúa. Điều đó, ông Áp-ra-ham đã không làm.”
SUY NIỆM :
Vẫn trong khao khát cứu vớt người Do thái khỏi tội lỗi của họ, cụ thể lúc này là tìm giết Ngài (40), Chúa Giêsu đối thoại với họ về đề tài tự do và nô lệ được đặt trong tương quan sự thật của lời Ngài (32) và với Abraham (33).
Có một điều lạ câu mở đầu giới thiệu “Chúa Giêsu nói với những người Do thái đã tin Người” (31), làm sao lý giải được những người Do thái này “tìm cách giết Người” (40). Tốt nhất ta nghĩ trong số người đang đối thoại đó, có những người Do thái đối nghịch với Chúa Giêsu.
Sự tự do đích thực của môn đệ Chúa Giêsu là ở lại trong lời Ngài (32-33). Lời hàm chứa sự thật về Thiên Chúa, có sức hủy diệt tội lỗi. “Ở lại trong Lời” là một thực tại thiêng liêng, cưu mang, ấp ủ và sống trong tận cung lòng, để quy hướng mọi ý nghĩ, lời nói, hành động về Thiên Chúa.
Người Do thái không hiểu nên đã tự hào xưng mình là dòng dõi của Abraham không hề làm nô lệ cho ai bao giờ. Làm sao ông lại nói: các ông sẽ được tự do? " (33). Chúa Giêsu minh định lại về ý niệm: hễ ai phạm tội thì làm nô lệ cho tội (34). Hẳn nhiên, không thể ở trong nhà Thiên Chúa (35).
Chúa Giêsu đồng ý họ là dòng dõi Abraham, nhưng họ không thuộc Abrham mà thuộc “cha các ông”, là những bậc tiền nhân đã giết hại các ngôn sứ Thiên Chúa gởi đến (41), giờ đến lượt họ muốn làm như vậy với Ngài, trái nghịch với mối quan hệ cùng tổ phụ Abraham hoàn toàn (40).
CẦU NGUYỆN :
Lạy Chúa, chúng con là môn đệ Chúa, xin đừng để làm nô lệ tội lỗi, xin giúp chúng con sống trong tự do và ân sủng của Ngài, Amen.

Thứ Hai, 3 tháng 4, 2017

ÔNG LÀ AI ?

THỨ BA TUẦN THỨ V – MÙA CHAY
THÁNH ISIĐÔRÔ, GIÁM MỤC, TIẾN SĨ HỘI THÁNH
TIN MỪNG CHÚA GIÊSU KITÔ THEO THÁNH GIOAN 8, 21-30
LỜI CHÚA : 8, 28
“Người bảo họ : “Khi các ông giương cao Con Người lên, bấy giờ các ông sẽ biết là Tôi Hằng Hữu.”
SUY NIỆM :
Chúa Giêsu cảnh tỉnh âm mưu của người Do thái: “Tôi ra đi, các ông sẽ tìm tôi; Nơi tôi đi, các ông không thể đến được”, và họ sẽ mang tội lỗi mình mà chết (21).
Một sự hiểu nhầm tai hại: “Ông ấy sẽ tự tử hay sao”. Chúa Giêsu đối chiếu hai quê hương mà Ngài và họ đang cư ngụ: thượng giới và hạ giới. Để có thể đi theo Ngài và đến nơi Ngài đến, cần phải tin “Tôi Hằng Hữu”. Nếu không, thêm hai lần nữa Ngài nhấn mạnh, “các ông sẽ mang tội lỗi mình mà chết” (22-24).
Thường hiện diện xuyên suốt Tin mừng, người Do thái hỏi: “Ông là ai ?”. Chúa mạc khải về Chúa Cha và tương quan mật thiết sự hiểu biết và sứ mệnh của Ngài đang thi hành phát xuất từ Chúa Cha, Đấng đã sai phái Ngài (25-26). Quá bí ẩn họ càng không hiểu gì cả (27).
Đúng thế. “Hoàn toàn đúng như tôi vừa nói với các ông đó”, chỉ khi các ông giương cao Con Người lên, bấy giờ các ông sẽ biết là Tôi Hằng Hữu (28). Việc nhận biết căn tính Con Thiên Chúa có liên hệ với việc giương cao trên thập giá, nghĩa là được nâng lên bên hữu Chúa Cha.
Lúc đó họ sẽ hiểu Chúa Giêsu là sự hiện diện của Thiên Chúa ở giữa chúng ta, Ngài nắm giữ bí mật về Chúa Cha và đã mạc khải hết cho nhân loại.
Hôm đó có nhiều kẻ đã tin vào Ngài (30).
CẦU NGUYỆN :
Lạy Chúa, Chúa đã mời gọi đi theo Ngài trên con đường thập giá, xin cho chúng dấn bước theo đến cùng, Amen.

Chủ Nhật, 2 tháng 4, 2017

VỊ QUAN TÒA CỨU SỐNG

THỨ HAI TUẦN THỨ V – MÙA CHAY
TIN MỪNG CHÚA GIÊSU KITÔ THEO THÁNH GIOAN 8, 1-11
LỜI CHÚA : Ga 8, 
 Đức Giê-su nói: “Tôi cũng vậy, tôi không lên án chị đâu ! Thôi chị cứ về đi, và từ nay đừng phạm tội nữa !” 
SUY NIỆM :
Chúa Giêsu đang giảng dạy tại đền thờ trong tuần cuối cùng của cuộc đời Ngài, các chi tiết lời mở đầu cho phép đoán như thế (1-3).
Các kinh sư và người Pharisêu đã tìm ra mưu kế để tố cáo Chúa Giêsu bằng vụ người phụ nữ ngoại tình bị bắt quả tang. Họ đem chị đến với Chúa và nêu vấn đề, theo luật Môsê phải ném đá đến chết, còn Thầy nghĩ sao (3-5).
Trước tiên Chúa Giêsu được đặt vào vị trí bậc thầy có uy quyền. Thứ đến căn cứ luật hẳn án tử đã dành cho chị rồi, khỏi cần pháp đình phán quyết. Hơn nữa quyền bính Do thái lại có thể để cho sự tuyên án chính thức tùy thuộc vào một nhà giảng đạo vô danh ngoài đường phố sao.
Cái bẫy thật đáng sợ và quả nhiên rất hiệu nghiệm, đặt Chúa Giêsu nằm trong ba cửa tử. Một, nếu Ngài can dự vào việc kết án theo Luật Môsê truyền, Ngài mưu phản quyền bính La Mã, vì sau năm 30 họ đã tước quyền kết án tử hình của người Do thái. Hai, cùng theo đó, Ngài làm trái ngược điểm nổi bật nhất trong giáo huấn của Ngài về một Thiên Chúa đầy lòng thương xót. Ba, nếu không, Ngài phủ nhận một khoản luật rất rõ ràng và cũng sẽ bị toàn dân coi là kẻ vi phạm Lề Luật.
Thoạt đầu Chúa Giêsu giữ im lặng, Ngài cúi xuống lấy ngón tay viết trên đất (6). Có nhiều suy đoán về câu viết của Chúa. Tuy nhiên bản văn không nói gì nên ta tôn trọng vậy. Có lẽ Chúa tạo sự im lặng để mời gọi họ suy nghĩ về thân phận chính mình, và cũng để chú ý lời phán quyết sắp tới của Ngài.
Càng chờ đợi họ càng nóng lòng, trước khẩn khoản của họ, Chúa Giêsu kéo về địa vị tội nhân của họ trước mặt Thiên Chúa, Ngài nói: “Ai trong các ông sạch tội, thì cứ việc lấy đá mà ném trước đi”. Họ thất bại bỏ đi hết (7-9).
Chỉ còn Chúa Giêsu và người phụ nữ; Đấng vô tội và tội nhân; Đấng đầy lòng thương xót và con người đáng thương. Chúa nói với chị: “Thôi chị cứ về đi và đừng phạm tội nữa” (11). Một người bị kết án chết trở thành người sống có tương lai. Và lề luật trở nên nhân đạo, có sự sống và ơn cứu độ.
CẦU NGUYỆN :
Lạy Chúa, xin cho chúng nhìn nhận tội của mình và đừng bao giờ lên án người anh em chung quanh, Amen.

Thứ Bảy, 1 tháng 4, 2017

THẦY LÀ SỰ SỐNG LẠI VÀ LÀ SỰ SỐNG.

CHÚA NHẬT THỨ V – MÙA CHAY
TIN MỪNG CHÚA GIÊSU KITÔ THEO THÁNH GIOAN 11, 1-45
LỜI CHÚA : Ga 11, 25
"Đức Giê-su liền phán: "Chính Thầy là sự sống lại và là sự sống. Ai tin vào Thầy, thì dù đã chết, cũng sẽ được sống."
SUY NIỆM :
Trình thuật kể lại câu chuyện anh Lazarô, quê ở Bêthania, chết chôn trong mồ bốn ngày, được Chúa Giêsu cho sống lại nhờ đức tin tuyệt vời của người chị là Matha. Đây là phép lạ lớn nhất và là cuối cùng của Ngài.
Chúa Giêsu đang ẩn vì mạng sống bị đe dọa. Em đau nặng nhưng Matha chỉ báo tin, không dám xin Chúa đến cứu chữa sợ nguy hiểm cho Ngài (3). Chính các môn đệ cũng ngăn cản (8), vì Bêthania và Giêrusalem quá gần, chỉ 3 km.
Chúa quyết định lên đường. Khi sắp đến nơi chị Mattha ra ngoài đón Ngài. Đức tin của Mattha thể hiện tại đây. Trước tiên chị xác tín rằng Chúa Giêsu có quyền trên sự chết: "Thưa Thầy, nếu có Thầy ở đây, em con đã không chết. Nhưng bây giờ con biết: Bất cứ điều gì Thầy xin cùng Thiên Chúa, Người cũng sẽ ban cho Thầy." (21-22). Lời này cũng là lời cầu xin.
Chúa Giêsu nói: "Em chị sẽ sống lại! " (23). Chúa có vẻ ẩn mình để nhắc nhở Mattha về niềm tin của người Do thái: "Con biết em con sẽ sống lại, khi kẻ chết sống lại trong ngày sau hết" (24). Khi Chúa tỏ hiện như là sự sống lại và là sự sống, Mattha liền vượt qua sự hiểu biết để tuyên xưng: "Thưa Thầy, có. Con vẫn tin Thầy là Đức Kitô, Con Thiên Chúa, Đấng phải đến thế gian" (27).
Mattha nói đúng căn tính đích thực của Chúa Giêsu, Đấng Mêsia của Thiên Chúa, cùng đích của Do thái giáo, và Con Thiên Chúa, sự mới lạ của Kitô giáo. Lời này đạt đến đỉnh điểm của đức tin, khởi đầu cho việc Lazarô ra khỏi mồ. Điều hệ trọng ở đây: “ai sống và tin vào Chúa Giêsu” (25).
CẦU NGUYỆN :

Lạy Chúa, xin cho chúng tránh xa tội lỗi, thoát những ràng buộc của ma quỷ để lãnh nhận ơn tha tội và được Chúa phục hồi sự sống mới, Amen.