THỨ BẢY TUẦN THỨ II – MÙA PHỤC SINH
TIN MỪNG CHÚA GIÊSU KITÔ THEO THÁNH GIOAN 6, 16-21
LỜI CHÚA : Ga 6, 21
“Các ông muốn rước Người lên thuyền, nhưng ngay lúc đó thuyền đã tới bờ, nơi các ông định đến.”
SUY NIỆM :
Đoạn Tin mừng tương đối ngắn, nhưng đầy bí ẩn. Sau phép lạ bánh hóa nhiều, dân chúng muốn tôn Chúa Giêsu làm vua ( Ga 6, 15 ); Ngài lánh mặt và đi lên núi một mình cầu nguyện; còn các môn đệ xuống thuyền đi về phía Capharnaum bên kia Biển Hồ (16-17).
Vắng Chúa mọi việc không thể thực hiện được, các môn đệ chèo chống vùng vẫy một mình xem ra có vẻ như bất lực. Bức màn về căn tính mầu nhiệm của Chúa Giêsu từ từ được vén lên. Cảnh tượng diễn ra vào ban đêm (17), thời điểm thuận tiện cho mạc khải.
Chúa Giêsu làm ba phép lạ liền: sóng biển im lặng, đi trên mặt nước và vừa mới ra khơi khoảng 5 - 6 km, gặp Chúa, các môn đệ muốn rước Ngài lên thuyền, ngay lúc đó thuyền đã tới bên kia bờ, nơi các ông định đến (17-21).
Các môn đệ đi từ hoảng sợ này đến hoảng sợ khác. Đầu tiên hoảng sợ vì biển động gió lớn giữa đêm tối, tiếp đến hoảng sợ vì thấy Chúa đi trên mặt nước tưởng là ma. Đối với người Do thái biển là vương quốc của sự dữ.
"Thầy đây mà, đừng sợ! " (20). Đúng vào lúc cảm thấy mình yếu đuối, sự can thiệp của Chúa là cần thiết. Như một Môsê mới vượt qua Biển Đỏ, một vị thần linh, Chúa Giêsu đến với họ trấn an, làm tan biến mọi sợ hãi.
CẦU NGUYỆN :
Lạy Chúa, Chúa là hạnh phúc và an vui của cuộc đời chúng con, Amen.
Thứ Sáu, 28 tháng 4, 2017
Thứ Năm, 27 tháng 4, 2017
ƠN CHÚA DƯ DẬT
THỨ SÁU TUẦN THỨ II – MÙA PHỤC SINH
TIN MỪNG CHÚA GIÊSU KITÔ THEO THÁNH GIOAN 6, 1-15
LỜI CHÚA : Ga 6, 12
“Khi họ đã no nê rồi, Người bảo các môn đệ: "Anh em thu lại những miếng thừa kẻo phí đi."
SUY NIỆM :
Phần mở đầu (1-4) tác giả giới thiệu các chi tiết ta có cảm tưởng như là bài tường thuật chính xác. Tuy nhiên ở thân bài (5-13) ta sẽ gặp nhiều yếu tố quá khứ mang tính biểu tượng: đám đông, có nhiều cỏ v.v…
Phép lạ hóa bánh ra nhiều từ năm chiếc bánh và hai con cá có hai ẩn ý liên quan đến Kinh Thánh. Trước hết, liên tưởng đến Êlisê (2V4,42-44), hóa bánh lúa mạch ra nhiều đến nỗi “ăn xong hãy còn dư như lời Chúa phán”.
Thứ đến, gợi lại phép lạ man-na trong sa mạc cho đoàn dân bước đi dưới sự lãnh đạo của Môsê. Thời kỳ Xuất hành mà dân Do thái mong đợi cho thời cuối cùng, nay được lặp lại.
Cũng nói thêm rằng trình thuật này còn gợi lên bí tích Thánh Thể. “Cầm lấy bánh, dâng lời tạ ơn, rồi phân phát” cũng giống như thể thức vào buổi chiều tiệc ly, Chính Chúa phân phát chứ không phải các môn đệ (11).
"Anh em thu lại những miếng thừa kẻo phí đi" (12). Chúa Giêsu trao ban ân huệ dư dật. Chúa đến “để mọi người được sống và sống dồi dào (10-10).
Phần kết (14-15) có sự hiểu lầm trầm trọng. Dân chúng nhìn nhận: "Hẳn ông này là vị ngôn sứ, Đấng phải đến thế gian!" và muốn tôn Ngài làm vua.
Chúa Giêsu phải lánh đi vì dân chúng cầu mong trông đợi một Đấng Mêsia trần thế, còn Chúa thì muốn bày tỏ điều gì đó về căn tính của Ngài cắm sâu trong lịch sử thánh đã nói đến: Đấng Cứu Chuộc, Đấng ban sự sống đời đời.
CẦU NGUYỆN :
Lạy Chúa, xin cho chúng biết cộng tác với Chúa để cứu rỗi lình hồn, Amen.
TIN MỪNG CHÚA GIÊSU KITÔ THEO THÁNH GIOAN 6, 1-15
LỜI CHÚA : Ga 6, 12
“Khi họ đã no nê rồi, Người bảo các môn đệ: "Anh em thu lại những miếng thừa kẻo phí đi."
SUY NIỆM :
Phần mở đầu (1-4) tác giả giới thiệu các chi tiết ta có cảm tưởng như là bài tường thuật chính xác. Tuy nhiên ở thân bài (5-13) ta sẽ gặp nhiều yếu tố quá khứ mang tính biểu tượng: đám đông, có nhiều cỏ v.v…
Phép lạ hóa bánh ra nhiều từ năm chiếc bánh và hai con cá có hai ẩn ý liên quan đến Kinh Thánh. Trước hết, liên tưởng đến Êlisê (2V4,42-44), hóa bánh lúa mạch ra nhiều đến nỗi “ăn xong hãy còn dư như lời Chúa phán”.
Thứ đến, gợi lại phép lạ man-na trong sa mạc cho đoàn dân bước đi dưới sự lãnh đạo của Môsê. Thời kỳ Xuất hành mà dân Do thái mong đợi cho thời cuối cùng, nay được lặp lại.
Cũng nói thêm rằng trình thuật này còn gợi lên bí tích Thánh Thể. “Cầm lấy bánh, dâng lời tạ ơn, rồi phân phát” cũng giống như thể thức vào buổi chiều tiệc ly, Chính Chúa phân phát chứ không phải các môn đệ (11).
"Anh em thu lại những miếng thừa kẻo phí đi" (12). Chúa Giêsu trao ban ân huệ dư dật. Chúa đến “để mọi người được sống và sống dồi dào (10-10).
Phần kết (14-15) có sự hiểu lầm trầm trọng. Dân chúng nhìn nhận: "Hẳn ông này là vị ngôn sứ, Đấng phải đến thế gian!" và muốn tôn Ngài làm vua.
Chúa Giêsu phải lánh đi vì dân chúng cầu mong trông đợi một Đấng Mêsia trần thế, còn Chúa thì muốn bày tỏ điều gì đó về căn tính của Ngài cắm sâu trong lịch sử thánh đã nói đến: Đấng Cứu Chuộc, Đấng ban sự sống đời đời.
CẦU NGUYỆN :
Lạy Chúa, xin cho chúng biết cộng tác với Chúa để cứu rỗi lình hồn, Amen.
Thứ Tư, 26 tháng 4, 2017
ĐẤNG TỪ TRÊN CAO
THỨ NĂM TUẦN THỨ II – MÙA PHỤC SINH
TIN MỪNG CHÚA GIÊSU KITÔ THEO THÁNH GIOAN 3, 31-36
LỜI CHÚA : Ga 3, 34
“Quả vậy, Đấng được Thiên Chúa sai đi, thì nói những lời của Thiên Chúa, vì Thiên Chúa ban Thần Khí cho Người vô ngần vô hạn.”
SUY NIỆM :
Bằng những hình ảnh đối lập: trời cao - đất thấp, Chúa Giêsu mạc khải thiên tính của Ngài; mời gọi dấn bước theo Ngài để được sự sống đời đời.
Chúa Giêsu được Thiên Chúa sai đi, nên Ngài là Người của Thiên Chúa (34-35). Thiên Chúa yêu thương và trao ban Thần Khí vô ngần vô hạn, cũng như Chúa Cha trao ban mọi sự trong tay Ngài. Điều này xác nhận Ngài chính là Con Thiên Chúa và là Thiên Chúa.
Như vậy rõ ràng sự hiểu biết đích thực về Thiên Chúa là sự hiểu biết do Đấng từ trời xuống. Và sự làm chứng của Chúa Giêsu là chứng thật. Ai nhận lời chứng của Ngài, thì xác nhận Thiên Chúa là Đấng chân thật (33).
Vấn đề quan trọng tùy thuộc mỗi người có tin nhận, dám dấn thân theo Chúa Giêsu, và bước đi trên con đường Ngài đã vạch ra hay không. Sự sống đời đời và cơn thịnh nộ đè nặng trên vai (36) là hậu quả của việc chọn lựa, duy chỉ một lần nhưng kéo dài vĩnh cữu.
CẦU NGUYỆN :
Lạy Chúa, xin cho chúng con luôn ý thức rằng chúng con thuộc về Chúa để yêu mến Lời Chúa dạy hầu đạt được sự sống đời đời, Amen.
TIN MỪNG CHÚA GIÊSU KITÔ THEO THÁNH GIOAN 3, 31-36
LỜI CHÚA : Ga 3, 34
“Quả vậy, Đấng được Thiên Chúa sai đi, thì nói những lời của Thiên Chúa, vì Thiên Chúa ban Thần Khí cho Người vô ngần vô hạn.”
SUY NIỆM :
Bằng những hình ảnh đối lập: trời cao - đất thấp, Chúa Giêsu mạc khải thiên tính của Ngài; mời gọi dấn bước theo Ngài để được sự sống đời đời.
Chúa Giêsu được Thiên Chúa sai đi, nên Ngài là Người của Thiên Chúa (34-35). Thiên Chúa yêu thương và trao ban Thần Khí vô ngần vô hạn, cũng như Chúa Cha trao ban mọi sự trong tay Ngài. Điều này xác nhận Ngài chính là Con Thiên Chúa và là Thiên Chúa.
Như vậy rõ ràng sự hiểu biết đích thực về Thiên Chúa là sự hiểu biết do Đấng từ trời xuống. Và sự làm chứng của Chúa Giêsu là chứng thật. Ai nhận lời chứng của Ngài, thì xác nhận Thiên Chúa là Đấng chân thật (33).
Vấn đề quan trọng tùy thuộc mỗi người có tin nhận, dám dấn thân theo Chúa Giêsu, và bước đi trên con đường Ngài đã vạch ra hay không. Sự sống đời đời và cơn thịnh nộ đè nặng trên vai (36) là hậu quả của việc chọn lựa, duy chỉ một lần nhưng kéo dài vĩnh cữu.
CẦU NGUYỆN :
Lạy Chúa, xin cho chúng con luôn ý thức rằng chúng con thuộc về Chúa để yêu mến Lời Chúa dạy hầu đạt được sự sống đời đời, Amen.
Thứ Ba, 25 tháng 4, 2017
TIN YÊU VÀ ĐÓN NHẬN
THỨ TƯ TUẦN THỨ II – MÙA PHỤC SINH
TIN MỪNG CHÚA GIÊSU KITÔ THEO THÁNH GIOAN 3, 16-21
LỜI CHÚA : Ga 3, 21
Nhưng kẻ sống theo sự thật, thì đến cùng ánh sáng, để thiên hạ thấy rõ: các việc của người ấy đã được thực hiện trong Thiên Chúa."
SUY NIỆM :
Tình yêu vừa trừu tượng vừa cụ thể. Nó trừu tượng vì không thể sờ mó cân đo đong đếm; Nó cụ thể vì đòi hỏi gần gũi và cho đi hầu người được yêu hưởng những điều tốt đẹp nhất.
Thiên Chúa yêu thế gian đến nỗi ban Con Một, và sai Con của Người đến thế gian (16-17). Gioan nói lên tột đỉnh tình yêu của Thiên Chúa cho nhân loại. Ngài không ban thiên thần, không ban đầy tớ, nhưng chính Con Một.
Mục đích mối tình củaThiên Chúa và con người, hay sứ mạng Con của Người được sai đến thế gian rất rõ: cứu độ và ban sự sống đời đời.
Tuy nhiên, món quà là Chúa Giêsu mà Thiên Chúa ban tặng vô điều kiện, thì mời gọi sự đáp trả của con người một cách tự nguyện và tự do.
Chúa Giêsu đòi hỏi mỗi người ngay bây giờ phải lựa chọn (18-21): “tin vào Con của Người”. Tính quyết liệt của lựa chọn và tính tức khắc ngay bây giờ mà việc xét xử được đặt ra trên niềm tin vào Đấng mạc khải.
Sự đối nghịch ánh sáng và bóng tối của bản án nói lên ơn cứu độ hoặc án phạt. Hễ ai sống theo sự thật thì thích làm việc tốt và đến cùng ánh sáng. Ngược lại, ai làm điều xấu xa thì thích bóng tối hơn ánh sáng.
Chính tự do của con người kéo theo sự chia cách và bản án đến cho họ.
CẦU NGUYỆN :
Lạy Chúa, xin cho chúng con yêu sự thật và làm đi
TIN MỪNG CHÚA GIÊSU KITÔ THEO THÁNH GIOAN 3, 16-21
LỜI CHÚA : Ga 3, 21
Nhưng kẻ sống theo sự thật, thì đến cùng ánh sáng, để thiên hạ thấy rõ: các việc của người ấy đã được thực hiện trong Thiên Chúa."
SUY NIỆM :
Tình yêu vừa trừu tượng vừa cụ thể. Nó trừu tượng vì không thể sờ mó cân đo đong đếm; Nó cụ thể vì đòi hỏi gần gũi và cho đi hầu người được yêu hưởng những điều tốt đẹp nhất.
Thiên Chúa yêu thế gian đến nỗi ban Con Một, và sai Con của Người đến thế gian (16-17). Gioan nói lên tột đỉnh tình yêu của Thiên Chúa cho nhân loại. Ngài không ban thiên thần, không ban đầy tớ, nhưng chính Con Một.
Mục đích mối tình củaThiên Chúa và con người, hay sứ mạng Con của Người được sai đến thế gian rất rõ: cứu độ và ban sự sống đời đời.
Tuy nhiên, món quà là Chúa Giêsu mà Thiên Chúa ban tặng vô điều kiện, thì mời gọi sự đáp trả của con người một cách tự nguyện và tự do.
Chúa Giêsu đòi hỏi mỗi người ngay bây giờ phải lựa chọn (18-21): “tin vào Con của Người”. Tính quyết liệt của lựa chọn và tính tức khắc ngay bây giờ mà việc xét xử được đặt ra trên niềm tin vào Đấng mạc khải.
Sự đối nghịch ánh sáng và bóng tối của bản án nói lên ơn cứu độ hoặc án phạt. Hễ ai sống theo sự thật thì thích làm việc tốt và đến cùng ánh sáng. Ngược lại, ai làm điều xấu xa thì thích bóng tối hơn ánh sáng.
Chính tự do của con người kéo theo sự chia cách và bản án đến cho họ.
CẦU NGUYỆN :
Lạy Chúa, xin cho chúng con yêu sự thật và làm đi
Thứ Hai, 24 tháng 4, 2017
RA ĐI RAO GIẢNG TIN MỪNG
NGÀY 25 THÁNG 4
THÁNH MARCÔ, THÁNH SỬ (lễ kính)
TIN MỪNG CHÚA GIÊSU KITÔ THEO THÁNH MARCÔ 16, 15-20
LỜI CHÚA : Mc 16, 20
“Còn các Tông Đồ thì ra đi rao giảng khắp nơi, có Chúa cùng hoạt động với các ông, và dùng những dấu lạ kèm theo mà xác nhận lời các ông rao giảng.”
SUY NIỆM :
Sau khi hiện ra chính nhóm Mười Một, tác giả Marcô không cho biết thêm gì về những dấu tích thương tổn của Chúa Giêsu như Luca và Gioan, để họ có thể nhận ra Ngài, rồi Chúa sai họ đi rao giảng tứ phương thiên hạ (15).
Đức tin và phép rửa sẽ cứu rỗi nhân loại. Sự lãnh hội Tin mừng nhất thiết: phải tin. Phép rửa đến sau như sự đăng quang tất yếu cho họ (16). Không được tách đức tin ra khỏi phép rửa và ngược lại, đồng thời cũng không tách họ ra khỏi con đường cứu độ họ đã quyết tâm dấn bước.
Ngược lại, kẻ nào từ chối đức tin, với ý thức và tự do khi đã biết đến Tin mừng, kẻ ấy tự kết án chính mình. Có lẽ tác giả muốn nói đến thảm trạng dân Chúa đã tuyển chọn chăng. Cuối cùng là những dấu chỉ đi kèm người tín hữu hầu họ chu toàn được sứ mạng lãnh nhận (5-18).
Câu cuối (20) cho thấy giáo hội sơ khai hết sức ý thức lệnh truyền của Chúa Giêsu, cùng nhấn mạnh đến sự hiện diện sống động và hữu hiệu của Chúa Giêsu trong hoạt động truyền giáo: chính Đấng Phục Sinh làm việc cùng với các tín hữu.
Tin mừng có sức cứu rỗi hết thảy những ai làm chứng cho Tin mừng, và tiếp nhận Tin mừng trong đức tin.
CẦU NGUYỆN :
Lạy Chúa, xin cho mọi dân tộc đón nhận Tin mừng của Chúa, và xin cho các tín hữu sống xứng đáng với Tin mừng mà họ đã đón nhận, Amen.
THÁNH MARCÔ, THÁNH SỬ (lễ kính)
TIN MỪNG CHÚA GIÊSU KITÔ THEO THÁNH MARCÔ 16, 15-20
LỜI CHÚA : Mc 16, 20
“Còn các Tông Đồ thì ra đi rao giảng khắp nơi, có Chúa cùng hoạt động với các ông, và dùng những dấu lạ kèm theo mà xác nhận lời các ông rao giảng.”
SUY NIỆM :
Sau khi hiện ra chính nhóm Mười Một, tác giả Marcô không cho biết thêm gì về những dấu tích thương tổn của Chúa Giêsu như Luca và Gioan, để họ có thể nhận ra Ngài, rồi Chúa sai họ đi rao giảng tứ phương thiên hạ (15).
Đức tin và phép rửa sẽ cứu rỗi nhân loại. Sự lãnh hội Tin mừng nhất thiết: phải tin. Phép rửa đến sau như sự đăng quang tất yếu cho họ (16). Không được tách đức tin ra khỏi phép rửa và ngược lại, đồng thời cũng không tách họ ra khỏi con đường cứu độ họ đã quyết tâm dấn bước.
Ngược lại, kẻ nào từ chối đức tin, với ý thức và tự do khi đã biết đến Tin mừng, kẻ ấy tự kết án chính mình. Có lẽ tác giả muốn nói đến thảm trạng dân Chúa đã tuyển chọn chăng. Cuối cùng là những dấu chỉ đi kèm người tín hữu hầu họ chu toàn được sứ mạng lãnh nhận (5-18).
Câu cuối (20) cho thấy giáo hội sơ khai hết sức ý thức lệnh truyền của Chúa Giêsu, cùng nhấn mạnh đến sự hiện diện sống động và hữu hiệu của Chúa Giêsu trong hoạt động truyền giáo: chính Đấng Phục Sinh làm việc cùng với các tín hữu.
Tin mừng có sức cứu rỗi hết thảy những ai làm chứng cho Tin mừng, và tiếp nhận Tin mừng trong đức tin.
CẦU NGUYỆN :
Lạy Chúa, xin cho mọi dân tộc đón nhận Tin mừng của Chúa, và xin cho các tín hữu sống xứng đáng với Tin mừng mà họ đã đón nhận, Amen.
Thứ Bảy, 22 tháng 4, 2017
NẺO ĐƯỜNG DẪN ĐẾN ĐỨC TIN
CHÚA NHẬT THỨ II PHỤC SINH – MÙA PHỤC SINH
TIN MỪNG CHÚA GIÊSU KITÔ THEO THÁNH GIOAN 20, 19-31
LỜI CHÚA : 20, 28-29
" Ông Tôma thưa Người: "Lạy Chúa của con, lạy Thiên Chúa của con! ". Đức Giêsu bảo: "Vì đã thấy Thầy, nên anh tin. Phúc thay những người không thấy mà tin! "
SUY NIỆM :
Các ông còn lo sợ trốn tránh người Do thái. Chính trong cảnh cửa đóng then cài này, Chúa Giêsu hiện đến (19). Không thấy nói đến bằng cách nào, đơn giản Ngài hiện diện cách khác loài người, không còn lệ thuộc bởi vật lý.
Như thuở sinh thời, Chúa đến là nguồn bình an. Ngài chúc họ: "Bình an cho anh em! ". Đây không chỉ lời chào xã giao, mà còn có nghĩa là món quà hữu hiệu ơn cứu độ, của niềm vui và của bình an.
Các dấu thương trên tay và cạnh sườn Ngài (20) chứng tỏ, dù hiện diện khác thường, Đấng ở giữa họ lúc này chính là Đấng chịu đóng đinh, là Chúa Giêsu. Bấy giờ lo âu sợ hãi tiêu tan, các môn đệ hân hoan vui mừng (20).
Những lần hiện ra trước hướng tới mở màn cho một sự vụ: "Như Chúa Cha đã sai Thầy, thì Thầy cũng sai anh em." (21). “Như” ở đây không chỉ là sự so sánh; đây là căn nguyên, nền móng, nguồn gốc xuất xứ. Các môn đệ được sai đi (làm tông đồ), kéo dài hoạt động của Chúa Giêsu từ ý của Chúa Cha.
Chúa Giêsu mà Thiên Chúa đã tôn làm Chúa, thổi quyền năng của Thần Khí trên các tông đồ (22). Như Thiên Chúa, rồi Đấng được sai là Chúa Giêsu, họ có thể tha tội, nghĩa là thanh tẩy tội lỗi trong quyền năng cái chết của Chúa Giêsu. Thần Khí kết buộc họ chặt chẽ đến nỗi khi họ tha hay cầm tội ai, thì chính Thiên Chúa qua họ, mà tha cũng như cầm giữ tội lỗi (23).
Sự vắng mặt, nhất là cứng lòng của Tôma bắt Chúa Giêsu hiện đến lần thứ hai chăng. Ông thuộc nhóm Mười Một, lại chối từ cùng với bạn đi theo Chúa trong đức tin vào Chúa Giêsu hằng sống, không tin lời chứng các tông đồ còn nghi ngờ Chúa Giêsu sống lại. Ngài đã đáp ứng yêu cầu của ông. Bấy giờ ông tuyên tín: "Lạy Chúa của con, lạy Thiên Chúa của con!".
Tôma ban đầu thì xa Chúa nhất, nhưng sau thì gần Chúa nhất. Lời tuyên xưng Chúa Giêsu là Chúa và Thiên Chúa, là đức tin tuyệt vời. Tuy nhiên, Chúa Giêsu vẫn kết luận: Hạnh phúc cho kẻ không thấy mà tin (24-29).
CẦU NGUYỆN :
Lạy Chúa, xin chúc lành cho các công cuộc truyền giáo của hội thánh, và xin cho ngày càng có nhiều người tin vào Chúa Phục Sinh, Amen.
TIN MỪNG CHÚA GIÊSU KITÔ THEO THÁNH GIOAN 20, 19-31
LỜI CHÚA : 20, 28-29
" Ông Tôma thưa Người: "Lạy Chúa của con, lạy Thiên Chúa của con! ". Đức Giêsu bảo: "Vì đã thấy Thầy, nên anh tin. Phúc thay những người không thấy mà tin! "
SUY NIỆM :
Các ông còn lo sợ trốn tránh người Do thái. Chính trong cảnh cửa đóng then cài này, Chúa Giêsu hiện đến (19). Không thấy nói đến bằng cách nào, đơn giản Ngài hiện diện cách khác loài người, không còn lệ thuộc bởi vật lý.
Như thuở sinh thời, Chúa đến là nguồn bình an. Ngài chúc họ: "Bình an cho anh em! ". Đây không chỉ lời chào xã giao, mà còn có nghĩa là món quà hữu hiệu ơn cứu độ, của niềm vui và của bình an.
Các dấu thương trên tay và cạnh sườn Ngài (20) chứng tỏ, dù hiện diện khác thường, Đấng ở giữa họ lúc này chính là Đấng chịu đóng đinh, là Chúa Giêsu. Bấy giờ lo âu sợ hãi tiêu tan, các môn đệ hân hoan vui mừng (20).
Những lần hiện ra trước hướng tới mở màn cho một sự vụ: "Như Chúa Cha đã sai Thầy, thì Thầy cũng sai anh em." (21). “Như” ở đây không chỉ là sự so sánh; đây là căn nguyên, nền móng, nguồn gốc xuất xứ. Các môn đệ được sai đi (làm tông đồ), kéo dài hoạt động của Chúa Giêsu từ ý của Chúa Cha.
Chúa Giêsu mà Thiên Chúa đã tôn làm Chúa, thổi quyền năng của Thần Khí trên các tông đồ (22). Như Thiên Chúa, rồi Đấng được sai là Chúa Giêsu, họ có thể tha tội, nghĩa là thanh tẩy tội lỗi trong quyền năng cái chết của Chúa Giêsu. Thần Khí kết buộc họ chặt chẽ đến nỗi khi họ tha hay cầm tội ai, thì chính Thiên Chúa qua họ, mà tha cũng như cầm giữ tội lỗi (23).
Sự vắng mặt, nhất là cứng lòng của Tôma bắt Chúa Giêsu hiện đến lần thứ hai chăng. Ông thuộc nhóm Mười Một, lại chối từ cùng với bạn đi theo Chúa trong đức tin vào Chúa Giêsu hằng sống, không tin lời chứng các tông đồ còn nghi ngờ Chúa Giêsu sống lại. Ngài đã đáp ứng yêu cầu của ông. Bấy giờ ông tuyên tín: "Lạy Chúa của con, lạy Thiên Chúa của con!".
Tôma ban đầu thì xa Chúa nhất, nhưng sau thì gần Chúa nhất. Lời tuyên xưng Chúa Giêsu là Chúa và Thiên Chúa, là đức tin tuyệt vời. Tuy nhiên, Chúa Giêsu vẫn kết luận: Hạnh phúc cho kẻ không thấy mà tin (24-29).
CẦU NGUYỆN :
Lạy Chúa, xin chúc lành cho các công cuộc truyền giáo của hội thánh, và xin cho ngày càng có nhiều người tin vào Chúa Phục Sinh, Amen.
Thứ Sáu, 21 tháng 4, 2017
ĐỨC TIN CÁC TÔNG ĐỒ.
THỨ BẢY TUẦN BÁT NHẬT PHỤC SINH
TIN MỪNG CHÚA GIÊSU KITÔ THEO THÁNH MARCÔ 16, 9-15
LỜI CHÚA : Mc 16, 15
Người nói với các ông: "Anh em hãy đi khắp tứ phương thiên hạ, loan báo Tin Mừng cho mọi loài thọ tạo."
SUY NIỆM :
Rất vắn gọn Marcô tóm tắt ba lần Chúa Giêsu hiện ra, lần này cho nhóm Mười Một, nhấn mạnh sự cứng lòng của họ, đồng thời, nêu lên mục đích sự hiện ra của Chúa: sai các ông ra đi “loan báo Tin Mừng cho mọi loài thọ tạo".
Lần đầu tiên Chúa Giêsu hiện ra với bà Maria Magdala, người bị bảy quỷ ám, được tường thuật chi tiết ở Gioan 20,11-18. Nhóm Mười Một giống bà ở chỗ lúc này còn đang buồn bã khóc lóc không tin lời bà thuật đã thấy Ngài (10-11).
Tiếp đến hai Môn đệ từ làng Emmaus về, sau khi họ gặp, trò chuyện và dùng bữa với Ngài, các ông vui mừng trở lại Giêrusalem thuật lại những gì các ông đã nghe, đã thấy. Các ông cũng không tin nốt (12-13).
Sau khi thất bại trong hai lần cố “tỏ mình ra” cho các môn đệ, cuối cùng Chúa Giêsu hiện ra thẳng với nhóm cứng lòng không tin này. Ngoài việc khóc thương nêu trên, nhóm này được các tin mừng đặc biệt nói đến là ngờ vực và nghi hoặc (Mt 28,17); (Ga 20,20).
Không còn sai chậy nữa, các ông đã tin. Bấy giờ Chúa Giêsu nói: "Anh em hãy đi khắp tứ phương thiên hạ, loan báo Tin Mừng cho mọi loài thọ tạo" (15).
Đến đây, ta có thể chiêm ngắm Giáo hội sơ khai thời các tông đồ thật đáng ngưỡng mộ. Các ngài đã ý thức thi hành sứ mạng ra đi loan báo cách mãnh liệt, hy sinh cả mạng sống để làm chứng niềm tin của mình.
Giáo hội Kitô được hình thành trên nền tảng sự xác thực việc phục sinh của Chúa Giêsu. Có thể nói không có sự phục sinh, không có Giáo hội. Và Hội thánh được xây dựng trên đức tin của các tông đồ về Đấng Phục Sinh vậy.
CẦU NGUYỆN :
Lạy Chúa, xin cho muôn dân các nước tin vào sự phục sinh của Con Chúa, Amen.
TIN MỪNG CHÚA GIÊSU KITÔ THEO THÁNH MARCÔ 16, 9-15
LỜI CHÚA : Mc 16, 15
Người nói với các ông: "Anh em hãy đi khắp tứ phương thiên hạ, loan báo Tin Mừng cho mọi loài thọ tạo."
SUY NIỆM :
Rất vắn gọn Marcô tóm tắt ba lần Chúa Giêsu hiện ra, lần này cho nhóm Mười Một, nhấn mạnh sự cứng lòng của họ, đồng thời, nêu lên mục đích sự hiện ra của Chúa: sai các ông ra đi “loan báo Tin Mừng cho mọi loài thọ tạo".
Lần đầu tiên Chúa Giêsu hiện ra với bà Maria Magdala, người bị bảy quỷ ám, được tường thuật chi tiết ở Gioan 20,11-18. Nhóm Mười Một giống bà ở chỗ lúc này còn đang buồn bã khóc lóc không tin lời bà thuật đã thấy Ngài (10-11).
Tiếp đến hai Môn đệ từ làng Emmaus về, sau khi họ gặp, trò chuyện và dùng bữa với Ngài, các ông vui mừng trở lại Giêrusalem thuật lại những gì các ông đã nghe, đã thấy. Các ông cũng không tin nốt (12-13).
Sau khi thất bại trong hai lần cố “tỏ mình ra” cho các môn đệ, cuối cùng Chúa Giêsu hiện ra thẳng với nhóm cứng lòng không tin này. Ngoài việc khóc thương nêu trên, nhóm này được các tin mừng đặc biệt nói đến là ngờ vực và nghi hoặc (Mt 28,17); (Ga 20,20).
Không còn sai chậy nữa, các ông đã tin. Bấy giờ Chúa Giêsu nói: "Anh em hãy đi khắp tứ phương thiên hạ, loan báo Tin Mừng cho mọi loài thọ tạo" (15).
Đến đây, ta có thể chiêm ngắm Giáo hội sơ khai thời các tông đồ thật đáng ngưỡng mộ. Các ngài đã ý thức thi hành sứ mạng ra đi loan báo cách mãnh liệt, hy sinh cả mạng sống để làm chứng niềm tin của mình.
Giáo hội Kitô được hình thành trên nền tảng sự xác thực việc phục sinh của Chúa Giêsu. Có thể nói không có sự phục sinh, không có Giáo hội. Và Hội thánh được xây dựng trên đức tin của các tông đồ về Đấng Phục Sinh vậy.
CẦU NGUYỆN :
Lạy Chúa, xin cho muôn dân các nước tin vào sự phục sinh của Con Chúa, Amen.
Thứ Năm, 20 tháng 4, 2017
NGƯỜI TỎ MÌNH RA
THỨ SÁU TUẦN BÁT NHẬT PHỤC SINH
TIN MỪNG CHÚA GIÊSU KITÔ THEO THÁNH GIOAN 21, 1-14
LỜI CHÚA : Ga 21, 12
“Đức Giê-su nói: "Anh em đến mà ăn!" Không ai trong các môn đệ dám hỏi "Ông là ai? ", vì các ông biết rằng đó là Chúa.”
SUY NIỆM :
Cuộc hiện ra này được câu mở đầu và câu kết nêu đến ba lần: “tỏ mình ra”. Chúa Giêsu can thiệp yêu cầu thả lưới tiếp, sau một đêm trắng thất bại, và đạt được mẻ cá lạ lùng, bản văn còn nói lên vai trò đặc biệt của Simôn Phêrô.
Vấn đề như đã khép lại, mỗi người trở lại nghề nghiệp cũ của mình. Tại biển hồ Tibêria, Phêrô khởi xướng quăng chài cùng sáu người tham gia: Toma, Nathanaen (Batolomeo), Yacobe, Yoan và 2 người khác không rõ tên (2-3).
Chuyến đi không kết quả của những ngư chài chuyên nghiệp có thể tượng trưng cho sự chán nản, nghèo nàn và kém cỏi trong các hoạt động của các ông khi vắng bóng Chúa Giêsu. Cảnh tượng “tỏ mình ra” cho thấy Ngài yêu các môn đệ, yêu Phêrô, đến cùng.
Ở đây, nhờ dấu lạ mẻ cá đã mở mắt người môn đệ Chúa yêu nhận ra Chúa Giêsu, chính ông mách cho Phêrô: "Chúa đó! ". Phêrô vội tách mình ra khỏi nhóm biểu lộ lòng hăng hái vốn có, và cũng chứng tỏ ông trở lại cùng Thầy sau khi phản bội (7-8).
Vâng lời Chúa, ông thả lưới một lần nữa, thể hiện địa vị đứng đầu của vị mục tử. Khi kéo lưới nặng đầy những 153 con cá, hình ảnh này như bước chuyển tiếp từ người bắt lưới cá sang bắt lưới người sau này.
Cách kỳ lạ nữa, trên bờ bữa ăn đã chuẩn bj sẵn có cá và bánh (9,14). Không hoàn toàn giống như bữa tiệc Thánh Thể, tuy nhiên, nghi thức “Người cầm bánh vào trao cho các ông” giống như lúc hóa bánh ra nhiều (6,11).
Các tín hữu luôn nhớ rằng Chúa Giêsu vinh hiển đang chờ đợi, và đang chuẩn bị bữa ăn như thế để nuôi dưỡng mình. Và Ngài cũng tạo điều kiện cho ta gặp gỡ Ngài. Người luôn “tỏ mình ra”.
CẦU NGUYỆN :
Lạy Chúa, xin cho chúng con đặt trọn niềm tin tưởng Chúa, Amen.
TIN MỪNG CHÚA GIÊSU KITÔ THEO THÁNH GIOAN 21, 1-14
LỜI CHÚA : Ga 21, 12
“Đức Giê-su nói: "Anh em đến mà ăn!" Không ai trong các môn đệ dám hỏi "Ông là ai? ", vì các ông biết rằng đó là Chúa.”
SUY NIỆM :
Cuộc hiện ra này được câu mở đầu và câu kết nêu đến ba lần: “tỏ mình ra”. Chúa Giêsu can thiệp yêu cầu thả lưới tiếp, sau một đêm trắng thất bại, và đạt được mẻ cá lạ lùng, bản văn còn nói lên vai trò đặc biệt của Simôn Phêrô.
Vấn đề như đã khép lại, mỗi người trở lại nghề nghiệp cũ của mình. Tại biển hồ Tibêria, Phêrô khởi xướng quăng chài cùng sáu người tham gia: Toma, Nathanaen (Batolomeo), Yacobe, Yoan và 2 người khác không rõ tên (2-3).
Chuyến đi không kết quả của những ngư chài chuyên nghiệp có thể tượng trưng cho sự chán nản, nghèo nàn và kém cỏi trong các hoạt động của các ông khi vắng bóng Chúa Giêsu. Cảnh tượng “tỏ mình ra” cho thấy Ngài yêu các môn đệ, yêu Phêrô, đến cùng.
Ở đây, nhờ dấu lạ mẻ cá đã mở mắt người môn đệ Chúa yêu nhận ra Chúa Giêsu, chính ông mách cho Phêrô: "Chúa đó! ". Phêrô vội tách mình ra khỏi nhóm biểu lộ lòng hăng hái vốn có, và cũng chứng tỏ ông trở lại cùng Thầy sau khi phản bội (7-8).
Vâng lời Chúa, ông thả lưới một lần nữa, thể hiện địa vị đứng đầu của vị mục tử. Khi kéo lưới nặng đầy những 153 con cá, hình ảnh này như bước chuyển tiếp từ người bắt lưới cá sang bắt lưới người sau này.
Cách kỳ lạ nữa, trên bờ bữa ăn đã chuẩn bj sẵn có cá và bánh (9,14). Không hoàn toàn giống như bữa tiệc Thánh Thể, tuy nhiên, nghi thức “Người cầm bánh vào trao cho các ông” giống như lúc hóa bánh ra nhiều (6,11).
Các tín hữu luôn nhớ rằng Chúa Giêsu vinh hiển đang chờ đợi, và đang chuẩn bị bữa ăn như thế để nuôi dưỡng mình. Và Ngài cũng tạo điều kiện cho ta gặp gỡ Ngài. Người luôn “tỏ mình ra”.
CẦU NGUYỆN :
Lạy Chúa, xin cho chúng con đặt trọn niềm tin tưởng Chúa, Amen.
Thứ Tư, 19 tháng 4, 2017
SỨ ĐIỆP PHỤC SINH
THỨ NĂM TUẦN BÁT NHẬT PHỤC SINH
TIN MỪNG CHÚA GIÊSU KITÔ THEO THÁNH LUCA 24, 35-48
LỜI CHÚA : Lc 24, 46-47
Người nói: "Có lời Kinh Thánh chép rằng: Đấng Ki-tô phải chịu khổ hình, rồi ngày thứ ba, từ cõi chết sống lại; 47 phải nhân danh Người mà rao giảng cho muôn dân, bắt đầu từ Giê-ru-sa-lem, kêu gọi họ sám hối để được ơn tha tội.
SUY NIỆM :
Khác với Matthêu 28,10: Chúa Phục Sinh nói với các bà về báo tin Thầy sẽ gặp các anh em tại Galilê, bản văn này cho thấy Chúa Giêsu hiện ra với nhóm Mười Một tại Giêrusalem cùng với những người ở đó với họ.
Sự phục sinh đã hoàn toàn biến đổi Chúa Giêsu, Đấng đi vào vinh quang của Ngài, nên chỉ có thể tiếp nhận bằng đức tin. Chúa Giêsu đã phải làm một loạt động tác để thuyết phục các môn đệ: “Nhìn chân tay Thầy” (39); “Người cầm lấy và ăn trước mặt các ông” (43).
Ngài phải làm sáng tỏ điều cần thiết cho các ông nhận biết Đấng Phục Sinh chính là Người bị đóng đinh. Tiếp đó Chúa Giêsu nêu lên ba phần của bộ Thánh Kinh: Luật Môsê, các Tiên tri và Thánh vịnh nói về Ngài. Điểm then chốt cuối cùng Ngài mở trí cho các ông hiểu Kinh Thánh (44-45).
Tin Đấng Phục Sinh cần phải nhận thức rằng ý muốn cứu độ của Thiên Chúa đã được hoàn tất trong cuộc Vượt qua của Chúa Giêsu Kitô (46). Khi có trọn vẹn niềm tin, bấy giờ Chúa Giêsu trao sứ điệp phục sinh để các ông loan báo cho muôn dân, bắt đầu từ Giêrusalem, sám hối để được ơn tha tội. Các ông phải làm chứng về những điều này (47-48).
Với sứ điệp loan truyền Chúa Phục Sinh, đã hé lộ viễn ảnh một giáo hội tương lai sau này.
CẦU NGUYỆN :
Lạy Chúa, xin bình an phục sinh của Chúa ở mãi với chúng con, Amen.
TIN MỪNG CHÚA GIÊSU KITÔ THEO THÁNH LUCA 24, 35-48
LỜI CHÚA : Lc 24, 46-47
Người nói: "Có lời Kinh Thánh chép rằng: Đấng Ki-tô phải chịu khổ hình, rồi ngày thứ ba, từ cõi chết sống lại; 47 phải nhân danh Người mà rao giảng cho muôn dân, bắt đầu từ Giê-ru-sa-lem, kêu gọi họ sám hối để được ơn tha tội.
SUY NIỆM :
Khác với Matthêu 28,10: Chúa Phục Sinh nói với các bà về báo tin Thầy sẽ gặp các anh em tại Galilê, bản văn này cho thấy Chúa Giêsu hiện ra với nhóm Mười Một tại Giêrusalem cùng với những người ở đó với họ.
Sự phục sinh đã hoàn toàn biến đổi Chúa Giêsu, Đấng đi vào vinh quang của Ngài, nên chỉ có thể tiếp nhận bằng đức tin. Chúa Giêsu đã phải làm một loạt động tác để thuyết phục các môn đệ: “Nhìn chân tay Thầy” (39); “Người cầm lấy và ăn trước mặt các ông” (43).
Ngài phải làm sáng tỏ điều cần thiết cho các ông nhận biết Đấng Phục Sinh chính là Người bị đóng đinh. Tiếp đó Chúa Giêsu nêu lên ba phần của bộ Thánh Kinh: Luật Môsê, các Tiên tri và Thánh vịnh nói về Ngài. Điểm then chốt cuối cùng Ngài mở trí cho các ông hiểu Kinh Thánh (44-45).
Tin Đấng Phục Sinh cần phải nhận thức rằng ý muốn cứu độ của Thiên Chúa đã được hoàn tất trong cuộc Vượt qua của Chúa Giêsu Kitô (46). Khi có trọn vẹn niềm tin, bấy giờ Chúa Giêsu trao sứ điệp phục sinh để các ông loan báo cho muôn dân, bắt đầu từ Giêrusalem, sám hối để được ơn tha tội. Các ông phải làm chứng về những điều này (47-48).
Với sứ điệp loan truyền Chúa Phục Sinh, đã hé lộ viễn ảnh một giáo hội tương lai sau này.
CẦU NGUYỆN :
Lạy Chúa, xin bình an phục sinh của Chúa ở mãi với chúng con, Amen.
Thứ Ba, 18 tháng 4, 2017
HAI MÔN ĐỆ EMMAU
THỨ TƯ TUẦN BÁT NHẬT CHÚA PHỤC SINH – MÙA PHỤC SINH
TIN MỪNG CHÚA GIÊSU KITÔ THEO THÁNH Lc 24, 13-35
LỜI CHÚA : Lc 24, 30-31
“ Khi đồng bàn với họ, Người cầm lấy bánh, dâng lời chúc tụng, và bẻ ra trao cho họ. Mắt họ liền mở ra và họ nhận ra Người, nhưng Người lại biến mất.”
SUY NIỆM :
Đoạn Tin mừng khá dài, tạm lượt tóm thành bốn phần:
1. Hai môn đệ đi về Emmau (c.13-14);
2. Chúa Giêsu Phục Sinh đồng hành và đối thoại với họ (15-27);
3. Nhận ra Chúa Giêsu khi Người bẻ bánh (28-32);
4. Trở lại Giêrusalem báo tin (33-35).
Câu chuyện rất quen thuộc trong mùa Phục Sinh. Những điểm ghi nhớ:
Thứ nhất, Hai môn đệ Emmau đang nói chuyện với nhân vật chính mà hai anh không biết, không phải họ không thấy mà là không nhận ra Ngài.
Thứ hai, nói với một người biết hết tất cả mọi chuyện, thế mà, hai anh cho rằng Ngài là người duy nhất trú ngụ tại Giêrusalem không hề biết chuyện về ông Giêsu người Nazareth đã xảy ra mấy bữa nay (18).
Thứ ba, sau khi kể chuyện xong, họ đưa ra nhận định: “ Phần chúng tôi, trước đây vẫn hy vọng rằng chính Người là Đấng sẽ cứu chuộc Ít-ra-en”. Hơn nữa, những việc ấy xảy ra đến nay là ngày thứ ba rồi (21). Họ nghĩ đến một cuộc giải phóng dân tộc Do Thái mang tính chính trị. Và có lẽ đây là lý do họ rời bỏ cộng đoàn trở về quê nhà chăng.
Thứ tư, đến đây, cách chính thức Chúa Giêsu cắt nghĩa Kinh Thánh mở trí cho hai anh bằng việc xưng Đấng Kitô thay Con Người, và Đấng ấy chịu khổ hình rồi đi vào vinh quang Thiên Chúa thay cho phục sinh (25-17).
Thứ năm, điểm nút mở vấn đề là buổi ăn tối ở Emmau (28-31). Họ mời người khách lạ ở lại, nhưng chính là người đóng vai chủ nhà và chủ tọa bàn ăn. “Khi Ngài cầm lấy bánh, dâng lời chúc tụng, và bẻ ra trao cho họ”, thì họ mới nhận ra chính là Chúa Giêsu Phục sinh, nhờ một nghi thức quen thuộc mà Ngài vẫn thường làm phép lạ hóa bánh ra nhiều để nuôi dân.
Thứ sáu, khi không nhận ra Đấng Phục Sinh thì thấy Ngài; đến khi nhận ra Ngài thì không còn thấy Ngài nữa. Từ nay, họ phải học biết rằng Chúa Phục Sinh đang sống, con mắt xác thịt không thể thấy Ngài được nữa.
Thứ bảy, cuộc hành trình tức tốc đảo ngược, hai ông trở lại Giêrusalem để báo tin mừng cho nhóm Mười Một và các bạn hữu (32-35). Lạ thay ! hai ông nhận tin Phục Sinh trước rồi mới thuật lại chuyện của mình.
CẦU NGUYỆN :
Lạy Chúa, xin cho nhân loại nhận biết Chúa, Amen.
TIN MỪNG CHÚA GIÊSU KITÔ THEO THÁNH Lc 24, 13-35
LỜI CHÚA : Lc 24, 30-31
“ Khi đồng bàn với họ, Người cầm lấy bánh, dâng lời chúc tụng, và bẻ ra trao cho họ. Mắt họ liền mở ra và họ nhận ra Người, nhưng Người lại biến mất.”
SUY NIỆM :
Đoạn Tin mừng khá dài, tạm lượt tóm thành bốn phần:
1. Hai môn đệ đi về Emmau (c.13-14);
2. Chúa Giêsu Phục Sinh đồng hành và đối thoại với họ (15-27);
3. Nhận ra Chúa Giêsu khi Người bẻ bánh (28-32);
4. Trở lại Giêrusalem báo tin (33-35).
Câu chuyện rất quen thuộc trong mùa Phục Sinh. Những điểm ghi nhớ:
Thứ nhất, Hai môn đệ Emmau đang nói chuyện với nhân vật chính mà hai anh không biết, không phải họ không thấy mà là không nhận ra Ngài.
Thứ hai, nói với một người biết hết tất cả mọi chuyện, thế mà, hai anh cho rằng Ngài là người duy nhất trú ngụ tại Giêrusalem không hề biết chuyện về ông Giêsu người Nazareth đã xảy ra mấy bữa nay (18).
Thứ ba, sau khi kể chuyện xong, họ đưa ra nhận định: “ Phần chúng tôi, trước đây vẫn hy vọng rằng chính Người là Đấng sẽ cứu chuộc Ít-ra-en”. Hơn nữa, những việc ấy xảy ra đến nay là ngày thứ ba rồi (21). Họ nghĩ đến một cuộc giải phóng dân tộc Do Thái mang tính chính trị. Và có lẽ đây là lý do họ rời bỏ cộng đoàn trở về quê nhà chăng.
Thứ tư, đến đây, cách chính thức Chúa Giêsu cắt nghĩa Kinh Thánh mở trí cho hai anh bằng việc xưng Đấng Kitô thay Con Người, và Đấng ấy chịu khổ hình rồi đi vào vinh quang Thiên Chúa thay cho phục sinh (25-17).
Thứ năm, điểm nút mở vấn đề là buổi ăn tối ở Emmau (28-31). Họ mời người khách lạ ở lại, nhưng chính là người đóng vai chủ nhà và chủ tọa bàn ăn. “Khi Ngài cầm lấy bánh, dâng lời chúc tụng, và bẻ ra trao cho họ”, thì họ mới nhận ra chính là Chúa Giêsu Phục sinh, nhờ một nghi thức quen thuộc mà Ngài vẫn thường làm phép lạ hóa bánh ra nhiều để nuôi dân.
Thứ sáu, khi không nhận ra Đấng Phục Sinh thì thấy Ngài; đến khi nhận ra Ngài thì không còn thấy Ngài nữa. Từ nay, họ phải học biết rằng Chúa Phục Sinh đang sống, con mắt xác thịt không thể thấy Ngài được nữa.
Thứ bảy, cuộc hành trình tức tốc đảo ngược, hai ông trở lại Giêrusalem để báo tin mừng cho nhóm Mười Một và các bạn hữu (32-35). Lạ thay ! hai ông nhận tin Phục Sinh trước rồi mới thuật lại chuyện của mình.
CẦU NGUYỆN :
Lạy Chúa, xin cho nhân loại nhận biết Chúa, Amen.
Thứ Hai, 17 tháng 4, 2017
GẶP GỠ VÀ RA ĐI
THỨ BA TUẦN BÁT NHẬT PHỤC SINH
TIN MỪNG CHÚA GIÊSU KITÔ THEO THÁNH GIOAN 20, 11-18
LỜI CHÚA : Ga 20, 18
“Bà Ma-ri-a Mác-đa-la đi báo cho các môn đệ: "Tôi đã thấy Chúa," và bà kể lại những điều Người đã nói với bà.”
SUY NIỆM :
Khác với Matthêu: Chúa Giêsu Phục Sinh đón gặp các bà sau khi thiên thần báo tin (28,9-10). Trình thuật Gioan xen vào cảnh hai môn đệ ra xem mộ (3-10), rồi Chúa Giêsu mới hiện ra với Maria Magdala, và đặc biệt tập trung vào tiến trình hành thành “đức tin Chúa Phục Sinh” ở nơi bà.
Thoạt đầu vì quá thương tiếc về sự ly biệt vĩnh viễn với “Chúa tôi” đã chết, rồi thấy mồ trống, bà không nhận biết Chúa Giêsu đã phục sinh dĩ đành, ngay cả nhìn thấy và đối thoại với Chúa, bà cũng không nhận ra nốt. Bà tưởng là người làm vườn (14-15).
Khi Chúa Giêsu gọi tên, bà mới nhận ra và nói: “Lạy Thầy” (16). Thân xác Chúa Giêsu không bị hư nát, tuy nhiên, sự biến đổi của sự phục sinh trong con người Chúa Giêsu đã tạo thành thân thể mới. Từ nay thấy Chúa Giêsu theo thể xác không nhận ra Ngài nữa, và phương cách gắn bó với Ngài cũng mang nhiều hình thái mới, với Magdala: lắng nghe lời Ngài. Sẽ có dịp chiêm ngưỡng cách đặc biệt với hai môn đệ Emmau, và với Tôma sau này.
Đến đây thêm một khác biệt nữa lần này với Luca, tác giả Công Vụ xếp đặt Chúa Thăng Thiên bốn mươi ngày sau Phục Sinh, Gioan cho rằng Chúa Giêsu lên cùng Chúa Cha ngay chính ngày Phục Sinh (17).
Sứ điệp trao cho bà báo tin với các môn đệ: "Thầy lên cùng Cha của Thầy, cũng là Cha của anh em, lên cùng Thiên Chúa của Thầy, cũng là Thiên Chúa của anh em "(17). Nhấn mạnh về bản chất giữa Đấng Con Một và các nghĩa tử. Song Ngài là vị đầu tiên trong cuộc thăng tiến, hứa hẹn cho mọi người anh em sau này.
CẦU NGUYỆN :
Lạy Chúa, xin cho cuộc đời chúng con trở nên chứng nhân sống động tin mừng phục sinh của Chúa cho mọi người, Amen.
TIN MỪNG CHÚA GIÊSU KITÔ THEO THÁNH GIOAN 20, 11-18
LỜI CHÚA : Ga 20, 18
“Bà Ma-ri-a Mác-đa-la đi báo cho các môn đệ: "Tôi đã thấy Chúa," và bà kể lại những điều Người đã nói với bà.”
SUY NIỆM :
Khác với Matthêu: Chúa Giêsu Phục Sinh đón gặp các bà sau khi thiên thần báo tin (28,9-10). Trình thuật Gioan xen vào cảnh hai môn đệ ra xem mộ (3-10), rồi Chúa Giêsu mới hiện ra với Maria Magdala, và đặc biệt tập trung vào tiến trình hành thành “đức tin Chúa Phục Sinh” ở nơi bà.
Thoạt đầu vì quá thương tiếc về sự ly biệt vĩnh viễn với “Chúa tôi” đã chết, rồi thấy mồ trống, bà không nhận biết Chúa Giêsu đã phục sinh dĩ đành, ngay cả nhìn thấy và đối thoại với Chúa, bà cũng không nhận ra nốt. Bà tưởng là người làm vườn (14-15).
Khi Chúa Giêsu gọi tên, bà mới nhận ra và nói: “Lạy Thầy” (16). Thân xác Chúa Giêsu không bị hư nát, tuy nhiên, sự biến đổi của sự phục sinh trong con người Chúa Giêsu đã tạo thành thân thể mới. Từ nay thấy Chúa Giêsu theo thể xác không nhận ra Ngài nữa, và phương cách gắn bó với Ngài cũng mang nhiều hình thái mới, với Magdala: lắng nghe lời Ngài. Sẽ có dịp chiêm ngưỡng cách đặc biệt với hai môn đệ Emmau, và với Tôma sau này.
Đến đây thêm một khác biệt nữa lần này với Luca, tác giả Công Vụ xếp đặt Chúa Thăng Thiên bốn mươi ngày sau Phục Sinh, Gioan cho rằng Chúa Giêsu lên cùng Chúa Cha ngay chính ngày Phục Sinh (17).
Sứ điệp trao cho bà báo tin với các môn đệ: "Thầy lên cùng Cha của Thầy, cũng là Cha của anh em, lên cùng Thiên Chúa của Thầy, cũng là Thiên Chúa của anh em "(17). Nhấn mạnh về bản chất giữa Đấng Con Một và các nghĩa tử. Song Ngài là vị đầu tiên trong cuộc thăng tiến, hứa hẹn cho mọi người anh em sau này.
CẦU NGUYỆN :
Lạy Chúa, xin cho cuộc đời chúng con trở nên chứng nhân sống động tin mừng phục sinh của Chúa cho mọi người, Amen.
Chủ Nhật, 16 tháng 4, 2017
CHỨNG THẬT VÀ CHỨNG GIAN
THỨ HAI TUẦN BÁT NHẬT PHỤC SINH – MÙA PHỤC SINH
TIN MỪNG CHÚA GIÊSU KITÔ THEO THÁNH MATTHÊU 28, 8-15
LỜI CHÚA : Mt 28, 12-13
“Các thượng tế liền họp với các kỳ mục; sau khi bàn bạc, họ cho lính một số tiền lớn, 13 và bảo: "Các anh hãy nói như thế này: Ban đêm đang lúc chúng tôi ngủ, các môn đệ của hắn đã đến lấy trộm xác.”
SUY NIỆM :
Trình thuật kể lại hai sự việc: Chúa Giêsu tỏ mình ra cho các phụ nữ (8-10), và sự man trá của nhà cầm quyền Do thái về sự sống lại của Ngài (11-15).
Phần mở đầu (8-10) cho thấy cách thức đức tin phục sinh phát sinh nơi tâm hồn các phu nữ. Cảnh này xảy ra ngay bên cạnh ngôi mộ. Chúa Giêsu gia tăng thêm đức tin cho các bà sau khi thiên thần báo tin. Ngài cũng nói một sứ điệp như vậy: “Về báo cho anh em của Thầy để họ đến Ga-li-lê. Họ sẽ được thấy Thầy ở đó."
Đến đây cho thấy ngay từ đầu các trưởng tế và biệt phái đã khép lòng trước mầu nhiệm. Trong khi các phụ nữ loan báo tin mừng vừa đón nhận thì đám lính canh gác mồ vào thành báo tin cho thượng tế mọi việc đã xảy ra (11-15).
Hội đồng xét xử Do thái dùng tiền bịt miệng bọn lính. Họ bảo bọn lính cứ tung tin ra rằng trong lúc chúng tôi ngủ, các môn đệ ông Giêsu đến cướp mất thi hài, mọi việc còn lại với chính quyền Rôma, sẽ có họ bênh đỡ.
Một lần nữa, Mathêu phô bày các tư tế và trưởng lão ấy là những kẻ xét xử khuyết tịch Đấng phục sinh vô hình. Và như họ từng mua chuộc Giuđa, giờ đây họ dùng tiền thuê đám lính nghèo này noi theo bài học ấy. Nói rõ hơn, để chúng “làm theo lời họ dạy”.
CẦU NGUYỆN :
Lạy Chúa, xin giúp chúng con đã yêu mến và tin tưởng Chúa, thì cũng chia sẻ niềm tin ấy cho người khác, để họ cũng gặp được niềm vui cứu độ, Amen.
TIN MỪNG CHÚA GIÊSU KITÔ THEO THÁNH MATTHÊU 28, 8-15
LỜI CHÚA : Mt 28, 12-13
“Các thượng tế liền họp với các kỳ mục; sau khi bàn bạc, họ cho lính một số tiền lớn, 13 và bảo: "Các anh hãy nói như thế này: Ban đêm đang lúc chúng tôi ngủ, các môn đệ của hắn đã đến lấy trộm xác.”
SUY NIỆM :
Trình thuật kể lại hai sự việc: Chúa Giêsu tỏ mình ra cho các phụ nữ (8-10), và sự man trá của nhà cầm quyền Do thái về sự sống lại của Ngài (11-15).
Phần mở đầu (8-10) cho thấy cách thức đức tin phục sinh phát sinh nơi tâm hồn các phu nữ. Cảnh này xảy ra ngay bên cạnh ngôi mộ. Chúa Giêsu gia tăng thêm đức tin cho các bà sau khi thiên thần báo tin. Ngài cũng nói một sứ điệp như vậy: “Về báo cho anh em của Thầy để họ đến Ga-li-lê. Họ sẽ được thấy Thầy ở đó."
Đến đây cho thấy ngay từ đầu các trưởng tế và biệt phái đã khép lòng trước mầu nhiệm. Trong khi các phụ nữ loan báo tin mừng vừa đón nhận thì đám lính canh gác mồ vào thành báo tin cho thượng tế mọi việc đã xảy ra (11-15).
Hội đồng xét xử Do thái dùng tiền bịt miệng bọn lính. Họ bảo bọn lính cứ tung tin ra rằng trong lúc chúng tôi ngủ, các môn đệ ông Giêsu đến cướp mất thi hài, mọi việc còn lại với chính quyền Rôma, sẽ có họ bênh đỡ.
Một lần nữa, Mathêu phô bày các tư tế và trưởng lão ấy là những kẻ xét xử khuyết tịch Đấng phục sinh vô hình. Và như họ từng mua chuộc Giuđa, giờ đây họ dùng tiền thuê đám lính nghèo này noi theo bài học ấy. Nói rõ hơn, để chúng “làm theo lời họ dạy”.
CẦU NGUYỆN :
Lạy Chúa, xin giúp chúng con đã yêu mến và tin tưởng Chúa, thì cũng chia sẻ niềm tin ấy cho người khác, để họ cũng gặp được niềm vui cứu độ, Amen.
Thứ Bảy, 15 tháng 4, 2017
TRỖI DẬY TỪ CÕI CHẾT
CHÚA NHẬT CHÚA PHỤC SINH
TIN MỪNG CHÚA GIÊSU KITÔ THEO THÁNH GIOAN 20, 1-9
LỜI CHÚA : Ga 20, 8
“Bấy giờ người môn đệ kia, kẻ đã tới mộ trước, cũng đi vào. Ông đã thấy và đã tin.”
SUY NIỆM :
Thời gian vật lý dường như cũng diễn tả mầu nhiệm. Bóng đêm, bóng tối của tội lỗi, của sự chết nhường chỗ cho ánh sáng hừng đông. Phục sinh của Chúa Giêsu không phải nguyên lý, mà là chân lý (c.1).
Có ba nhân vật xoay quanh Chúa Giêsu trong bản văn: bà Maria Macđala, Phêrô, và môn đệ kia, được cho là Gioan, chính tác giả Tin mừng.
Trước tiên bà Maria đi đến mộ từ sáng sớm. Bà thấy tảng đá lăn khỏi mộ (1). Hiện tượng này khiến bà có cảm tưởng người ta lấy xác Chúa đem đi đâu mất, liền chạy về báo tin cho hai ông (2).
Đây là hai người đều có mặt trong cuộc thương khó, mặc dù Phêrô phạm lỗi lầm, giờ hai ông diễm phúc được khám phá mầu nhiệm phục sinh.
Môn đệ kia chạy nhanh hơn, tới mộ trước nhưng không vào. Ông thấy những băng vải còn đó (3-5). Có lẽ ông tôn trọng tình trạng nguyên vẹn của nó.
Phêrô chậm hơn, rồi cũng đến nơi. Ông vào thẳng trong mộ. Ông thấy những băng vải, và khăn che đầu Chúa Giêsu, cả hai được xếp gọn và để riêng (6-7). Cảnh tượng này chứng tỏ không phải bị đánh cắp, mà Chúa Giêsu đã bỏ đi. Trước đó không lâu, anh Lazarô ra khỏi mồ mình còn quấn vải, ở đây, Chúa Giêsu không còn cần khăn vải nữa, vì Ngài đã lìa bỏ thế giới loài người.
Được chứng kiến những dấu chỉ: mộ trống, khăn vải, và khăn che đầu, môn đệ kia đã tin Chúa Sống Lại, còn Phêrô thì không thấy nhắc đến. Lúc này Kinh Thánh chưa hoàn toàn thuyết phục: “hai ông chưa hiểu rằng: theo Kinh Thánh, Đức Giê-su phải trỗi dậy từ cõi chết” (9).
CẦU NGUYỆN :
Lạy Chúa, xin cho chúng con được hưởng ơn phục sinh của Chúa để sống đạo xứng đáng trong cuộc đời này, Amen.
TIN MỪNG CHÚA GIÊSU KITÔ THEO THÁNH GIOAN 20, 1-9
LỜI CHÚA : Ga 20, 8
“Bấy giờ người môn đệ kia, kẻ đã tới mộ trước, cũng đi vào. Ông đã thấy và đã tin.”
SUY NIỆM :
Thời gian vật lý dường như cũng diễn tả mầu nhiệm. Bóng đêm, bóng tối của tội lỗi, của sự chết nhường chỗ cho ánh sáng hừng đông. Phục sinh của Chúa Giêsu không phải nguyên lý, mà là chân lý (c.1).
Có ba nhân vật xoay quanh Chúa Giêsu trong bản văn: bà Maria Macđala, Phêrô, và môn đệ kia, được cho là Gioan, chính tác giả Tin mừng.
Trước tiên bà Maria đi đến mộ từ sáng sớm. Bà thấy tảng đá lăn khỏi mộ (1). Hiện tượng này khiến bà có cảm tưởng người ta lấy xác Chúa đem đi đâu mất, liền chạy về báo tin cho hai ông (2).
Đây là hai người đều có mặt trong cuộc thương khó, mặc dù Phêrô phạm lỗi lầm, giờ hai ông diễm phúc được khám phá mầu nhiệm phục sinh.
Môn đệ kia chạy nhanh hơn, tới mộ trước nhưng không vào. Ông thấy những băng vải còn đó (3-5). Có lẽ ông tôn trọng tình trạng nguyên vẹn của nó.
Phêrô chậm hơn, rồi cũng đến nơi. Ông vào thẳng trong mộ. Ông thấy những băng vải, và khăn che đầu Chúa Giêsu, cả hai được xếp gọn và để riêng (6-7). Cảnh tượng này chứng tỏ không phải bị đánh cắp, mà Chúa Giêsu đã bỏ đi. Trước đó không lâu, anh Lazarô ra khỏi mồ mình còn quấn vải, ở đây, Chúa Giêsu không còn cần khăn vải nữa, vì Ngài đã lìa bỏ thế giới loài người.
Được chứng kiến những dấu chỉ: mộ trống, khăn vải, và khăn che đầu, môn đệ kia đã tin Chúa Sống Lại, còn Phêrô thì không thấy nhắc đến. Lúc này Kinh Thánh chưa hoàn toàn thuyết phục: “hai ông chưa hiểu rằng: theo Kinh Thánh, Đức Giê-su phải trỗi dậy từ cõi chết” (9).
CẦU NGUYỆN :
Lạy Chúa, xin cho chúng con được hưởng ơn phục sinh của Chúa để sống đạo xứng đáng trong cuộc đời này, Amen.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)












