Thứ Sáu, 26 tháng 7, 2024

LÚA VÀ CỎ LÙNG

 THỨ BẢY TUẦN THỨ 16 – THƯỜNG NIÊN


TIN MỪNG CHÚA GIÊSU KITÔ THEO THÁNH MATTHÊU 13, 24-30

LỜI CHÚA : Mt 13, 30

Cứ để cả hai cùng lớn lên cho tới mùa gặt. Đến ngày mùa, tôi sẽ bảo thợ gặt: hãy gom cỏ lùng lại, bó thành bó mà đốt đi, còn lúa, thì hãy thu vào kho lẫm cho tôi."

SUY NIỆM :

Chúa Giêsu dùng ba dụ ngôn để nói đến từng khía cạnh của Nước Trời. Đó là: hạt giống và cỏ lùng (24-30), hạt cải (31-32), và nắm men làm bánh (33).

Trong dụ ngôn đầu tiên lúa và cỏ lùng, Chúa Giêsu nói lên sự kiên nhẫn của Thiên Chúa đối với loài người. Đối với thực vật, cỏ lùng không thể biến thành lúa tốt, nhưng với con người trên bình diện thiêng liêng, kẻ xấu có thể trở thành người tốt. Hãy chờ đợi họ hối cải.

Tâm hồn là thửa ruộng. Hiểu rộng hơn, Giáo hội hay Thế gian này là thửa ruộng. Nước Trời thì tốt lành và thánh thiện. Tuy nhiên, con người, Giáo hội, Thế gian còn đang trên đường tiến về Nước Trời, nghĩa là đang tiến đến hoàn thiện, trọn lành.

Trên con đường đó, có hai thực trạng tốt và xấu; thánh thiện và tội lỗi đồng cư hiện hữu. Thà chịu đựng sự ác hiện thời hơn là đánh mất đi điều thiện, đang khi chúng ta không thể phân biệt rõ ràng đích thực. Đó là công việc của ông chủ ruộng, của vị thẩm phán: Chúa Kitô.

Chúa Giêsu áp dụng dụ ngôn lúa và cỏ lùng vào Nước Trời suốt dòng lịch sử nhân loại. Các môn đệ phải biết chấp nhận Nước Trời là cộng đoàn pha lẫn thiện ác mà lo vun trồng niềm tin yêu trông cậy; còn việc phán xét không thuộc thẩm quyền của họ.

CẦU NGUYỆN :

Lạy Chúa, xin cho chúng con luôn sống đời tươi vui thánh thiện, để trở nên những bông lúa trĩu hạt trong ngày Chúa đến, Amen.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét